Hừ…
Trong Phù Đồ Kim Tháp truyền đến thanh âm bất mãn của Kỳ Thắng Phong, lạnh nhạt nói:
– Lý Vân Tiêu, ngươi cứu ta ra ngoài, ta thay ngươi giết hắn, chúng ta cùng ly khai nơi đây.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Lấy thực lực của đại nhân, Đằng Quang chắc là dùng Ngũ Tuyệt phong trấn áp đại nhân a.
Kỳ Thắng Phong nói:
– Ngươi đối với hắn rất hiểu rõ a, Ngũ Tuyệt phong này tự ta có thể phá, chỉ cần ngươi kéo phân thân kia của hắn, để cho hắn không rảnh thi triển Phù Ấn với ta là được.
Đằng Quang cười khổ nói:
– Kỳ Thắng Phong đại nhân, ngài vội vã ly khai như vậy sao, ở chỗ này cùng ta thưởng thức Thái Hư đại đạo thật tốt, cảnh đẹp như vậy, nếu bỏ lỡ, cả đời tiếc nuối.
Kỳ Thắng Phong hừ lạnh nói:
-Ngươi có đạo của ngươi, lão phu tự có đạo của lão phu, Lý Vân Tiêu cũng có đạo của Lý Vân Tiêu, đáng tiếc ngươi hiểu không đủ, chỉ có thể nghĩ ra âm chiêu, mượn lực mọi người trợ giúp ngươi thành đạo.
Lý Vân Tiêu chấn động, thất thanh nói:
– Kỳ Thắng Phong, ngươi nói là có ý gì?
Trong Phù Đồ Kim Tháp truyền đến tiếng cười lạnh của Kỳ Thắng Phong, nói:
– Lý Vân Tiêu ngươi thông minh như vậy, chẳng lẽ còn không đoán ra được sao?
Lý Vân Tiêu cả kinh nói:
– Bát Bách Trận Đạo Đồ này diễn biến cung điện tất cả đều là lao tù, ta trước còn tưởng là để kháng địch, lẽ nào ngươi cần hiến tế?
– Thiết, kháng địch? Ta ấu trĩ như vậy sao?
Trên mặt Đằng Quang nổi lên hàn mang quỷ dị, nói:
– Muốn thành tựu đại đạo, hiến tế chẳng phải rất bình thường sao?
Lý Vân Tiêu trầm giọng nói:
– Ta hiểu được, Kỳ Thắng Phong mới vừa nói ngươi biết đạo không đủ, cho nên bày ra Bát Bách Trận Đạo Đồ, dẫn tất cả cao thủ tới huyễn cảnh, hiến tế bọn họ chứng đại đạo của ngươi, thậm chí chính ngươi, cũng là một tế phẩm của Thái Hư đạo.