Kim Diệp thoáng cái phóng đại, thân ảnh mọi người hiển lộ ra, Lý Vân Tiêu cầm la bàn, nhìn đại điện nói:
– Bọn họ tiến vào rồi.
Ninh Khả Vân cả kinh nói:
– Đây là Thái Hư huyễn điện sao, to lớn như vậy, chúng ta có nên đi vào hay không?
Song đồng của Lý Vân Tiêu hóa thành màu đen, ngắm nhìn hơi nước trước đại điện, xuyến thấu qua tất cả, nhìn thấy một đoàn ba văn.
Cửu Long phi bộc hoàn toàn che giấu ba văn, chấn lên kinh đào, căn bản mênh mông khó xét, chỉ có ở dưới nguyệt đồng mới có thể rõ ràng thấy được.
Trung tâm ba văn, là một điểm bạch mang, càng bao phủ ở trong vô số thủy hoa, nhưng Lý Vân Tiêu thấy rõ ràng điểm bạch mang này ngưng mà không tán, phóng ra ba văn lực cũng phi thường vững chắc, kéo dài không dứt.
– Lý Vân Tiêu, làm sao vậy?
Hàn Quân Đình chú ý tới dáng vẻ của hắn, hướng trong nước nhìn lại, nhưng cái gì cũng không có phát hiện.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Không có việc gì, chỉ là đi vào Thái Hư huyễn điện cũng không phải chỉ có người Yêu Tộc.
Hàn Quân Đình cau mày nói:
– Cũng không kỳ quái, nếu chúng ta có thể tìm tới đây, những tuyệt thế cường giả khác có thể tới cũng không ngạc nhiên.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Đi thôi, Thái Hư huyễn cảnh này diễn biến càng ngày càng chân thật, dừng càng lâu càng nguy hiểm.
Hắn đi vào, người còn lại cũng vội vàng đuổi kịp, hơn mười người tiêu thất ở trong hơi nước.
Trong một hang động đồ sộ, trên đỉnh có thạch nhũ tinh xảo đặc sắc, sinh ra từng mãnh yên hà.
Trên vách động chiếu ra hai đạo nhân ảnh, đối nhau tĩnh tọa, không có bất kỳ thanh âm gì.
Đông…
Đột nhiên một giọt thạch nhũ thuần trắng hạ xuống, ở trên tảng đá mở tung.
Một người trong đó chậm rãi mở mắt, ánh sáng Ngọc thạch trong động chiếu rọi, dung nhan tuấn tú có vẻ yêu dị, trong con ngươi chớp động tiếu ý nói: