Lê nói:
– Xác định không sai.
Nàng quay đầu nhìn Thương, lẳng lặng đợi chỉ thị của hắn.
Thương người mặc lăng la trường bào, trái lại càng giống như là nhân loại, là trang phục của phú gia công tử, bên hông còn đeo một khối mỹ ngọc, ở dưới ánh mặt trời chiếu sáng lóe ra quang huy ôn nhuận.
Lúc này sắc mặt của hắn giống như mỹ ngọc, trong suốt mà quang trạch, rồi lại giản dị ôn hòa.
Thương thở dài nói:
– Tiên Cung to lớn như vậy, bình sinh ít thấy, thảo nào Nhân Tộc có khả năng trở thành chủ nhân Thiên Vũ Giới, chỉ là khí phách rộng lớn như vậy, để người khó có thể với tới.
Lê cười nói:
– Thương đại nhân khen trật rồi, đây bất quá là diễn hóa ra huyễn điện mà thôi, hướng không trung biến ảo, lại to lớn làm sao, chung quy khó có thể thành thực.
Thương lắc đầu nói:
– Nó do tâm sinh, quang cảnh rộng lớn như vậy, là tâm cảnh của Vương Tọa Đằng Quang, rất giỏi.
– Ảo cảnh này xác thực thần thông quảng đại, không thể không thừa nhận, thậm chí còn trên Tinh Nguyệt huyễn cảnh.
Một gã Đại Yêu nhìn Cửu Long trước mắt, cũng cảm khái hàng vạn hàng nghìn.
Tên Đại Yêu này đầu đội chiên mạo, đôi mắt giống như đá mắt mèo từ từ sinh huy. Khoác trên người một kiện giáp áo da thú, phía trên tất cả đều là Phù Văn thiên nhiên, liếc nhìn lại, có vẻ rất dữ tợn.
Trong mắt Dực b*n r* hàn tinh, trên mặt hiện ra vẻ bất mãn, hừ nói:
– Yêu tộc ta, từ khi Thiên Vũ giới thành lập liền hoành hành thiên hạ, không thể ngăn trở, nghĩ không ra truyền tới thế hệ các ngươi, lại bị Nhân Tộc đánh vào trong ảo cảnh, tham sống sợ chết, thật làm cho tổ tiên xấu hổ.
– Ngươi làm càn…
Phía sau tên Đại Yêu kia, một Yêu Tộc mặt xanh răng nanh phẫn nộ quát:
– Chúng ta kính các ngươi là tiền bối, nhưng không được vô lễ với Từ đại nhân.