Ma Khí ở trong nguyệt đồng đỏ thắm tựa hồ thông suốt, không có bị bất kỳ lực lượng nào trở ngại.
Lý Vân Tiêu giật mình phát hiện, không chỉ như vậy, hơn nữa Huyết Mạch Chi Lực của Thủy Tiên cùng Ma Khí tựa như vô cùng thân thiết, bắt đầu có dấu hiệu dung hợp.
– Cái này…
Lý Vân Tiêu ngạc nhiên, cổ quái nói:
– Thế giới thật kỳ diệu a, Ba gia huyết mạch cùng Ma Nguyên lực rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Cảm giác đau đớn ở dưới Ma Nguyên cọ rửa đã triệt để biến mất, trái lại hóa thành vẻ ấm áp, ở trong song đồng kích đãng.
Trong mắt, ánh sáng không ngừng biến hóa đỏ đen, cuối cùng ngưng tụ thành một bộ Thái Cực đồ, từ từ rút vào trong con ngươi.
Một đạo bạch quang từ trong hai mắt kích b*n r*, sau đó thoáng cái phân giải, chuyển hóa thành Hồng, Chanh, Hoàng, Lục, Thanh, Lam, Tử, bảy sắc quang thải, chớp động liên tục.
Ấn quyết trong tay Lý Vân Tiêu biến đổi, bảy sắc quang mang ở trên không trung xoay tròn, sau đó thu lại, đôi mắt biến thành bình thường, trong suốt như nước, cho người một loại cảm giác thâm bất khả trắc.
– Trong mắt có Thất Thải Huyễn Quang, ta đây coi như là trực tiếp bước vào Đệ Nhị Trọng cảnh giới sao?
Lý Vân Tiêu rơi vào trầm tư.
Căn cứ ghi chép, Diệu Pháp Linh Mục này tổng cộng có Ngũ Trọng Đại Cảnh giới, mà Đệ Nhị Trọng là có thể huyễn hóa ra Thất Thải cực quang, cùng tình huống mới vừa rồi hoàn toàn phù hợp.
Trực giác của hắn cảm thấy Ba gia huyết mạch cùng Ma Nguyên lực tựa hồ có chút liên quan.
Hơn nữa tỉ mỉ suy tư, tuy Ba gia đứng đầu tứ hải, nhưng cho tới bây giờ luôn là nhân hình, tựa hồ không có đặc trưng của Hải Tộc.
Hắn suy nghĩ một lúc, vẫn không hiểu được. Ý niệm khẽ động, liền thuấn di đến bên cạnh Thủy Tiên.
Chỉ thấy nha đầu kia mặt đầy nước mắt, hai đầu gối quỳ trên đỉnh núi, hai tay hợp ở trước người, đang vì hắn cầu khẩn.