Tất cả mọi người nổi hết cả da gà.
Hàn Quân Đình nhíu mày nói:
– Vậy ngươi không hận Vi Thanh sao, một khi thất bại, ngươi chính là cái xác không hồn, là tay sai không hề có tư tưởng.
– Hận? Ha ha, tại sao phải hận? Kết quả là ta thành công, mà bọn họ thất bại.
La Thanh Vân cuồng tiếu, nhưng cười đến thập phần lạnh lùng, nghe mà mọi người mao cốt tủng nhiên.
La Thanh Vân nhìn Lý Vân Tiêu nói:
– Cho nên ngươi không cần lo lắng, chúng ta thân là vật thí nghiệm đã rất nhiều năm, trong ngắn hạn hắn sẽ không có biện pháp bổ sung.
Trong lòng Lý Vân Tiêu cũng dâng lên sóng lớn, nhìn thần tình La Thanh Vân bình tĩnh, không khỏi kính phục, người trẻ tuổi này cho tới nay thừa nhận bao nhiêu áp lực a.
Hắn ngẩng đầu hỏi:
– Khâu Mục Kiệt, việc này ngươi còn biết bao nhiêu?
Khâu Mục Kiệt lạnh lùng nói:
– Ta vẫn cho rằng việc này là Vi Thanh âm thầm tiến hành, nghĩ không ra là Thánh Vực hỗ trợ. Kiệt kiệt kiệt kiệt, trước đây ta bắt người tiến hành thí nghiệm, bị đám cổ hủ của Hóa Thần hải nói là tà đạo, vi phạm thiên quy. Thánh Vực hành động thì sao? Kiệt kiệt, thật muốn nhìn Trưởng Lão Viện của Hóa Thần hải đối với chuyện này xử lý làm sao.
Tử Xú Tịch vội nói:
– Trước khi sự tình rõ ràng, đừng vội phỏng đoán lung tung, việc này chỉ là Vi Thanh đại nhân một người làm ra.
Trong mắt Lý Vân Tiêu lóe ra hàn khí, lạnh lùng nói:
– Xem ra việc này then chốt ở chỗ Vi Thanh, chỉ cần chộp hắn tới, toàn bộ sẽ rõ ràng.
– Bắt Vi Thanh? Sợ là rất khó a?
Ánh mắt Hàn Quân Đình thâm thúy, nhàn nhạt nhìn La Thanh Vân, ám chỉ rất rõ ràng, một người chín Tu La trước mắt này, là cản trở khó có thể vượt qua.
– Ha hả, chỉ sợ Long tiểu tử này cũng là thân bất do kỷ.
Khâu Mục Kiệt cười lạnh nói.