La Thanh Vân cau mày nói:
– Đáng tiếc ta tìm không được tình huống tốt hơn, bây giờ là thời cơ tốt nhất bức ngươi đánh một trận, nếu bỏ qua, sẽ không còn cơ hội.
Lý Vân Tiêu nói:
– La Thanh Vân, ngươi theo đuổi bất quá là vũ đạo cực hạn, muốn vượt qua ta mà thôi. Nhưng bây giờ ta sở cầu, là Hồng Nguyệt Thành an ổn cùng tương lai, nếu ngươi có thể giúp ta, ta nguyện ý cùng ngươi công bình đánh một trận, đánh đến ngươi gãy răng, l*t s*ch lân giáp toàn thân ngươi mới thôi.
Trong mắt La Thanh Vân lóe lên vẻ vui mừng, hắn hiểu rõ Lý Vân Tiêu, tuy rằng ph*ng đ*ng không kiềm chế, nhưng luôn nhất ngôn cửu đỉnh, hai hàng lông mày hắn nhăn lại nói:
– Làm sao giúp ngươi? Bảo ta phản bội Vi Thanh là tuyệt không có khả năng. Nhưng ta có khả năng đồng ý ngươi, sau khi vào chủ Hồng Nguyệt Thành, sẽ đuổi Đường gia cùng Tứ Cực môn ra ngoài, khôi phục trạng thái Tam gia cùng tồn tại như dĩ vãng.
Ninh Khả Vân cả giận nói:
– Hừ, không biết trời cao đất rộng, cho là có Vi Thanh chống đỡ ngươi, liền thật coi mình là chủ Hồng Nguyệt Thành sao? Ngươi còn không đủ tư cách.
La Thanh Vân hừ nhẹ một tiếng, không để ý tới nàng, mà là nhìn chằm chằm vào Lý Vân Tiêu, đợi hắn trả lời thuyết phục.
Lý Vân Tiêu kỳ quái nói:
– Một người đối với Võ Đạo đỉnh phong cố chấp như thế, rất khó tưởng tượng hắn sẽ lưu ý với chức thành chủ Hồng Nguyệt Thành như vậy.
La Thanh Vân nói:
– Đây là việc cá nhân của ta, không có quan hệ gì tới ngươi.
Lý Vân Tiêu nhìn Ninh Khả Vân nói:
– Hôm nay Đường gia đã thành thế tan vỡ, tất nhiên không thể chủ trì Hồng Nguyệt Thành, Khả Vân đại nhân nghĩ ai là người chọn lựa thích hợp nhất?
Ninh Khả Vân nhớ tới Ninh Khả Vi từng nói với mình, liền nói:
– Tự nhiên là muội muội của ta.