Sắc mặt Bạch Cô Đường ngưng trọng, quát:
– Rốt cuộc là người nào? Ra đây, đừng giả thần giả quỷ.
Có thể cách xa như vậy, một chiêu đẩy lui Quỷ Tu la, thực lực người kia thực sự quá kinh khủng.
Quỷ Tu la tựa hồ cũng tràn đầy kiêng kỵ ý, trong mắt lộ ra hung quang, hung hăng nhìn chằm chằm, không ngừng thấp giọng rít gào.
Bạc Vũ Kình kinh ngạc, tựa hồ thấy rõ bóng người kia, bỗng nhiên sắc mặt đại biến, thất thanh nói:
– Là ngươi…
Trong liên hoa, chậm rãi đi ra một quang ảnh thướt tha, hoảng hốt bất định, mơ hồ không rõ.
– Lâm hoa tàn xuân hồng, bất đắc dĩ hướng đến hàn vũ muộn phong. Son lệ, lưu lại túy, bao lâu trọng, nhân sinh trường hận thủy trường đông.
Một đôi chân mang tú hài đạp ra, cặp chân kia lăng không rơi xuống, liền có một đạo hỏa quang xuất hiện, giống như Hồng Liên thiêu đốt.
– Chân đạp chiến hỏa, Bộ Bộ Sinh Liên.
Sắc mặt của Bạch Cô Đường trong nháy mắt trắng bệch, lập tức biết người đến là ai, liền mặc kệ Quỷ Tu La kia, trực tiếp hóa thành độn quang bỏ chạy.
Nhưng vừa lao ra mấy trượng, liền có một áp lực cực lớn trấn áp hắn, khó có thể di chuyển.
Mồ hôi lạnh lớn chừng hạt đậu từ trên trán chảy xuống, thấm ướt trường bào.
Đạo thân ảnh kia chậm rãi hóa ra chân thân, bên hông có một thanh bội kiếm màu đỏ, khoác chiến giáp lam sắc, thắt lưng thon thon, một thân anh khí bức người.
Tranh…
Bội kiếm rút ra, kiếm ngân vang vọng, bầu trời hà quang lóng lánh.
Xuy…
Nữ tử múa kiếm liền chém xuống, một đạo thải hà xẹt qua trời cao, chân trời trong nháy mắt vỡ thành hai mảnh.
– Không…
Bạch Cô Đường hoảng sợ quát to một tiếng, trong nháy mắt cũng rút kiếm chém tới.
Ầm…
Kiếm khí của hắn vừa bay ra, đã bị kiếm phong của đối phương thôn phệ, thân thể dưới một kiếm kia bị đánh mình đầy thương tích, vết kiếm cực kỳ kinh khủng.