Lý Vân Tiêu nói:
– Đây chính là vấn đề, dù là Hồn lực của ta, cũng không thể làm được, trừ khi…
Trong lòng hắn dâng lên một ý niệm kinh người, cả kinh nói:
– Lẽ nào… Lẽ nào Hồn lực của nàng còn trên ta?
Tân Thần cả kinh nói:
– Ngươi ý là nói, nàng cũng là Cửu giai Thuật luyện sư? Chậc chậc, thế đạo này cũng quá không công bằng đi? Tuyệt sắc chi tư như vậy, thiên phú dị bẩm như vậy, lại còn là Cửu giai Thuật luyện sư? Trong thiên hạ trừ ngươi, ta chưa thấy qua loại yêu nghiệt này a.
Trong lòng Lý Vân Tiêu hoảng sợ, im lặng không lên tiếng, hắn là tuyệt đại cường giả chuyển thế sống lại a, Hàn Quân Đình mới là tuyệt đại thiên tài chân chính.
Ầm ầm…
Trên bầu trời, Hỏa Vân bị Thạch nô đánh bể.
Một đạo hồng quang chớp động, Phi Nghê thoáng cái xuất hiện ở phía sau Thạch nô, bàn tay nhẹ nhàng dán ở sau lưng nó, quát:
– Xú Thạch Đầu, bạo…
Ầm…
Một Hỏa phù đánh vào trong đó, Thạch nô trong nháy mắt nổ vang, văng tung tóe thành đá vụn.
Sắc mặt Hàn Quân Đình không thay đổi, hai tay bấm niệm thần chú, quát:
– t*nh d*ch…
Thạch nô đổ xuống thoáng cái ngưng lại, tổng cộng bảy khối, phía trên dâng lên phù quang, tự hành dung hợp.
Trong khoảnh khắc liền hóa thành bảy miếng cờ vây bạch sắc, từ trên trời rơi xuống, “ba ba ba” vài tiếng, trực tiếp lấy thiên địa làm bàn cờ, hạ ở bốn phía Phi Nghê.
Mỗi một quân cờ hạ xuống, đều có Thiên Địa Quy Tắc hiện lên, thân thể Phi Nghê như bị sét đánh, khí huyết trong cơ thể tuôn ra.
Bảy quân cờ hạ xuống, bằng định càn khôn.
Phốc..
Phi Nghê rốt cục khiêng không được, phun ra một ngụm máu tươi.
– Cẩn thận.
Lý Vân Tiêu cả kinh kêu lên:
– Mau lui về, ngươi không phải là đối thủ của nàng.
Sắc mặt Phi Nghê trong trẻo nhưng lạnh lùng, lạnh giọng nói:
– Chiến đấu vừa mới bắt đầu, đừng vội phán đoán loạn, ta còn chưa thi triển tuyệt chiêu đâu.