Lê biến sắc, lộ ra vẻ kinh hãi, tay trái bấm niệm thần chú, vỗ vào mặt trống.
Phanh…
Vô số hồi âm vang lên, toàn bộ bầu trời một mảnh sát phạt, hóa ra các loại hình thái, quần ma loạn vũ.
Bắc Thần Nam nhướng mày, tay phải bấm niệm thần chú, quát khẽ:
– Muôn đời ngự kiếm…
Tay trái cầm kiếm ở trước người vẽ một vòng, nhất thời dâng lên vô số kiếm cầu, “ong ong” vang vọng.
Tỉ mỉ nhìn sang, không ngờ là do vô số kiếm khí ngưng thành, bên trong kích b*n r* vô số lưỡi dao sắc bén.
– Bát cạnh chiếu ảnh, định thần là kiếm…
Kiếm thế của Bắc Thần Nam dâng lên, tất cả đều là kiếm quang lăng liệt, hưu hưu chém tới.
Thoáng cái khắp bầu trời đều là vết kiếm, khí thế như thiên quân vạn mã kia trong nháy mắt băng tán.
Một lực phản phệ từ trong Đại Cổ chấn ra, cả người Lê run lên, một ngụm máu tươi lao tới yết hầu, nhưng vẫn kiên cường nuốt xuống.
– Quỷ Vương ra…
Nàng mạnh mẽ cắt ngón tay, lăng không vẽ ra Huyết Phù, vỗ vào trên trống trận.
Ầm ầm…
Tiếng trống này cùng lúc trước rất khác nhau, như sấm chớp rền vang, toàn bộ hư không như bị chấn vỡ.
Mảng lớn kiếm quang ở trong tiếng trống mai một, còn sót lại cũng đều bay trở về, nhập vào trong trường kiếm.
Hàn quang trên thân kiếm tiêu tán, làm nó giống như thanh kiếm phổ thông.
Bắc Thần Nam thu hồi trường kiếm, tiêu sái mà đứng, tựa hồ không có ý tái chiến. Hắn chỉ muốn ngăn Lê giết Lý Vân Tiêu, bản thân đối với Lê là không có ác ý.
Âm ba trên trống trận còn đang không ngừng kích động, đột nhiên dâng lên Phù Văn lục sắc, ở trên trời cao đẩy ra.
– Cái gì? Đó là...
Lý Vân Tiêu cả kinh, lộ ra vẻ hoảng sợ.
Trong Yêu Tộc cũng có rất nhiều thần thông uy lực kinh người, mặc dù là hắn cũng không dám khinh thường, trước mắt Lê thi triển ra chiêu này, ngay cả hắn cũng không nói rõ được, nhưng từ trong lục phù tuôn ra khí tức, là cường đại kinh người.