Hồng Lão dẫn đốt Đan Điền, lúc này mạnh mẽ đè khí tức xuống, cả người giống như bóng cao su bị hút hết khí, uể oải đứng lên.
Nhị lão khác cũng cả người là huyết, Nguyên Lực hiển nhiên cầm cự không nổi, có loại cảm giác như mặt trời sắp lặn, nỏ mạnh hết đà.
Đoan Mộc Hữu Ngọc cười nói:
– Chém đầu xuống rất mạo phạm. Bất quá như vậy đi, ta miễn phí thay Vi Thanh đại nhân bặc toán một lần, để cho đại nhân có khả năng nhìn lén mệnh đồ, gặp dữ hóa lành. Coi như thay Ninh Khả Vi hướng đại nhân ngươi bồi tội.
Vi Thanh phát lạnh, khiển trách:
– Câm miệng, mạng ta do ta không do trời, Đoan Mộc Hữu Ngọc, ở trước mặt bổn tọa thu hồi bộ dạng giả thần giả quỷ kia của ngươi.
Đoan Mộc Hữu Ngọc cũng không tức giận, mà cười nói:
– Ai ai, xem ra đại nhân không tin số mệnh, cái này liền khó làm. Vậy không bằng ta ngươi đánh bạc một ván, nếu ta may mắn thắng, để ta hoàn chỉnh mang Ninh Khả Vi đi.
Vi Thanh thấy hắn cố chấp như thế, nội tâm càng tin tưởng vững chắc có âm mưu, lạnh lùng nói:
– Ninh Khả Vi là ta giết, thi thể là chiến lợi phẩm của ta, vì sao Bổn Tọa phải đánh cuộc với ngươi?
Đoan Mộc Hữu Ngọc cười nói:
– Vi Thanh đại nhân rất già mồm át lẽ phải a, nói như ngươi, hiện tại thi thể của Ninh Khả Vi ở trong tay ta, phải là của ta đi?
Sắc mặt Vi Thanh phát lạnh, lạnh lùng nói:
– Đoan Mộc Hữu Ngọc, ngươi cũng là Thánh Vực ban thưởng phong hào Vũ Đế, nên phối hợp Thánh Vực, ổn định thế cục Đông Vực, để tránh cho thiên hạ rơi vào rung chuyển. Vì sao muốn nghịch thiên, từ đó phá hư?
Đoan Mộc Hữu Ngọc nói:
– Vi Thanh đại nhân nói lời này thật chính khí nghiêm nghị, xin hỏi mấy vị chấp chính khác của Thánh Vực có biết không?
Vi Thanh hừ nói:
– Bổn Tọa hành sự chẳng lẽ còn phải thông tri bọn họ sao? Đợi thế cục Đông Vực ổn định lại, tự nhiên sẽ báo cho bọn họ một tiếng. Lẽ nào ngươi cho rằng lấy thân phận của Bổn Tọa, còn không thể đại biểu Thánh Vực sao.