Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
– Muốn chế ngự những Quỷ Tu la huyết mạch bán thành phẩm này, nhất định phải cần La Thanh Vân mang Long Huyết chân chính, nếu có một ngày La Thanh Vân phản bội ngươi, vậy ngươi chẳng phải thoáng cái mất đi toàn bộ?
Sắc mặt Vi Thanh cùng La Thanh Vân đều kịch biến, đồng thời b*n r* lệ mang, hung hăng nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu.
Trong lòng mọi người rùng mình, thầm nghĩ Lý Vân Tiêu này thật là âm hiểm, thiên hạ khó dò nhất là nhân tâm. Vi Thanh đối với La Thanh Vân cũng có kiêng kỵ nhất định, bây giờ bị hắn công khai khiêu khích, sợ là lòng kiêng kỵ càng sâu hơn.
Vi Thanh lạnh lùng nói:
– Ta và Thanh Vân là quan hệ hợp tác, vừa là thầy vừa là bạn, ngươi khích bác không được.
Lý Vân Tiêu cười ha hả nói:
– Ta chỉ là tùy ý nói mà thôi, không cần quá để ý. Lấy trí tuệ của La Thanh Vân, tự nhiên sẽ không đi lên con đường của Khâu Mục Kiệt cùng Ninh Khả Vi.
Sắc mặt Vi Thanh đại biến, tức giận nói:
– Lý Vân Tiêu, còn dám bịa đặt gây xích mích giữa ta cùng La Thanh Vân, bắt sống hắn, người còn lại đều giết.
Sắc mặt La Thanh Vân trầm xuống nói:
– Vâng.
Chiến Thương của hắn vung lên, mười tên Quỷ Tu La rống to, khí tức trên người tăng mạnh, kinh thiên động địa.
Vi Thanh nói:
– Mấy người các ngươi đều trở về đi, để cho Quỷ Tu la hảo hảo phát huy.
– Vâng.
Bạch Cô Đường đại hỉ, hắn vốn bị Ninh Khả Vân ép sát, đánh tiếp nữa thậm chí có khả năng tử vong.
La Tinh cũng thu Huyền Khí lại, lắc mình trở về bên người Vi Thanh, Chiến Hạm đã bị Đâu Suất Thiên đập nát, không thể dùng nữa rồi.
Diêu Kim Lương nói:
– Ba lão bất tử này đã bị ta kích thương, cũng phái mấy Quỷ Tu la thu thập bọn họ đi.
Hắn ngoắc tay, Táng Vân Thú liền trở lại bên người, trực tiếp đi tới phía sau Vi Thanh, tựa hồ không muốn xuất thủ.