– Tử Xú Tịch đại nhân nghe ngóng những này chuyện này làm gì? Hẳn là là thăm dò ba lão, hoặc là nghe ngóng tình báo trong thành Hồng Nguyệt?
Hoàng lão nghe xong, lập tức ngậm miệng lại, trên mặt đầy giận dỗi, cảnh giác lên.
Tử Xú Tịch pha trò, cười nói:
– Lý Vân Tiêu ngươi nói nói gì vậy, nghĩ nhiều, nghĩ nhiều Thánh Vực cùng thành Hồng Nguyệt vốn là huynh đệ nước sâu, tốt không thể tốt hơn, bàn gì tới tình báo? Sai đàm, sai đàm
– Ah, nước lửa sữa hòa vào nhau?
Lý Vân Tiêu giễu cợt nói:
– Vậy bây giờ thành Hồng Nguyệt gặp nạn, hiển nhiên không phải toàn bộ, làm saod dể đại nhân ra tay giúp đỡ chứ, ngược lại trốn ở trong góc chờ làm ngư ông đắc lơi?
– Cái này…
Tử Xú Tịch không nói gì nữa, thầm nghĩ kẻ này miệng lưỡi thật sự là lợi hại, hắn từ ánh mắt của ba ão làm bật lợi của mình, nhưng mà mồi hôi lạnh vẫn tuôn ra:
– Hiện tại ra tay quấy thế cục rối loạn là phong hào Vũ Đế, trình độ này ca làm gì mà xen vào?
Lý Vân Tiêu không thuận theo không buông tha, khẽ nói:
– Chuyện trong thiên hạ làm gì có Thánh Vực mặc kệ? Mặc dù là phong hào Võ Đế, chỉ cần đại nhân ra mặt, Đằng Quang bao nhiêu cũng phải cho mặt mũi? Hết lần này tới lần khác vào lúc mấu chốt, đại nhân tương giao tốt với thành Hồng Nguyệt, nhưng lại làm như không thấy, chỉ có thể bảo vệ tính mạng, nhìn qua là thu lợi bát chính, còn có…
Nghe mấy người ở đây, đều cảm thấy có đạo lý, không khỏi xem thường, ngay cả Tử Xú Tịch cũng thật có chuyện như vậy, không khỏi hổ thẹn, vội vàng giải thích:
– Hiểu lầm, chư vị thật sự là hiểu lầm.
Nhưng giải thích này lại càng vô lực.
Bạc Vũ Kình cười lạnh nói:
– Hiểu lầm? Sớm biết như vậy trong Thánh Vực không mấy thứ tốt mà. Chút tâm cơ này hạt đáng xem thường, làm trò cười cho người trong nghề.