“Ùm… ụm bò…. ò… ”
Thiết Ngưu ngửa đầu kêu dài một tiếng, lung lay cái đầu, thân ảnh liền thoáng cái biến mất.
Sau một khắc đã trực tiếp xuất hiện ở trước người Đằng Quang, dùng song giác trên đầu đâm mạnh tới
Ánh mắt Đằng Quang lộ ra vẻ kinh dị, trực tiếp giơ chân lên, giẫm mạnh xuống đỉnh đầu Thiết Ngưu kia.
“Phanh”
Toàn bộ không gian chấn động, thân hình Thiết Ngưu rung động lắc lư kịch liệt, trên đầu lõm xuống một dấu chân, nó phẫn nộ không thôi, gầm thét lên “Ùm… ụm bò…. ò… Ùm… ụm bò…. ò… ”
Dưới chân tuôn ra một mảnh ngân quang, hóa thành trận hình tản ra bốn phía đầu Thiết Ngưu, mặc cho nó giãy dụa thế nào đều tựa hồ không thể đột phá được lực lượng một cước này
Thiết Ngưu sau khi vùng vẫy một lúc trên người lập tức hiện ra vô số trận pháp, rậm rạp chằng chịt, ngay cả trên hai sừng cũng chớp động trận quang, tạo nên gợn sóng, lần nữa húc tới.
Trên mặt Đằng Quang lộ ra dị sắc, nhìn qua trận pháp đầy người kia, cả kinh nói:
Thần khôi?
Song giác Thiết Ngưu đột nhiên hóa thành xanh ngọc, phun b*n r* vô số hào quang, đều bao phủ ở bốn phía Đằng Quang, thoáng cái buộc chặc hắn lại.
Sau đó trận quang Thiết Ngưu cũng dần dần hóa thành màu xanh, toàn thân bắt đầu trở nên óng ánh thấu triệt.
Quả nhiên là thần khôi.
Đằng Quang đột nhiên trợn to hai mắt, lộ ra vẻ giật mình, còn có vẻ hưng phấn.
Toàn thân hắn bị ánh sáng màu xanh trói buộc chặt, ngay cả một cước dẫm nát trên đầu bò, ngân quang chi trận cũng bị thanh mang tách ra, toàn bộ chân bị đẩy về, toàn thân hoàn toàn bị trói buộc lại như một cái bánh chưng.
“XIU…. XIU… XÍU… UU! ”
Trên bầu trời kiếm quang bay múa, ba mươi sáu kiếm khí của Lý Vân Tiêu thế như cầu vồng, thoáng cái hóa thành kiếm đồ cực lớn, chém mạnh xuống dưới
“Hắc”
Khóe miệng Đằng Quang giương lên, trên người “Phanh” một tiếng, tản mát ra vô số ngân mang.