Loan Quân Hạo lạnh nhạt nói:
Nhiệm vụ của ta chỉ là kiềm chế ngươi, chỉ cần ngươi không ra tay, ta liền không ra tay.
Đường Khánh tức giận nói:
Vậy thì đi chết đi
Thân ảnh hắn hóa thành một đạo quang mang, từ không trung rơi xuống, dốc hết toàn lực.
Song chưởng rơi xuống, toàn bộ mặt đất liền không chịu nổi uy lực kia, nứt ra cả ngàn dặm
Mọi người tất cả đều hoảng sợ, những võ giả thực lực hơi thấp điên cuồng bỏ chạy ra xa xa.
Nói đùa gì vậy. hai gã cường giả Võ Đế cửu tinh đỉnh phong quyết đấu, chỉ dư âm thôi đã có thể khiến bọn hắn tan thành mây khói rồi.
Loan Quân Hạo nhíu mày, không cam lòng biến ảo chưởng lực trước người, nghênh đón lấy.
Nhiệm vụ Lý Vân Tiêu cho hắn chính là chế trụ Đường Khánh, vốn cho rằng bằng thực lực của mình, nhất định có thể khiến cho đối phương lòng có kiêng kị, không đến mức ra tay, nhưng hắn đã đánh giá thấp quyết tâm của Đường Khánh.
Buổi hôn lễ này vốn là muốn cáo tri thiên hạ thành Hồng Nguyệt bước vào thời đại mới, hiện giờ bị Lý Vân Tiêu thoáng cái phá rối, nếu không thể giải quyết, vậy thì tất cả mọi bố trí, thậm chí cố gắng trong thời gian dài vừa qua đều sẽ uổng phí mất.
Cho nên mặc dù biết rõ trong thời gian ngắn không cách nào phân ra thắng bại, nhưng Đường Khánh cũng phải kiệt lực đánh cược một lần, thế tất phải đè ép Loan Quân Hạo.
“Ầm ầm”
Hai người bốn chưởng chạm vào nhau, toàn bộ quảng trường trực tiếp bị dư âm chấn nứt vỡ, tất cả gạch đá thoáng cái đều hóa thành bột mịn.
Trong va chạm, sắc mặt Loan Quân Hạo đại biến, trường bào màu xám trên người cũng hóa thành nát bấy, cả người bị chấn lùi lại mấy bước, lộ ra một mảnh thần sắc.
Thực lực hai người bọn họ vốn sàn sàn nhau, nhưng tín niệm và mục đích hoàn toàn bất đồng, một người chỉ là kiềm chế, mà người kia lại là một hồi chiến đấu không thể thua, lập tức cao thấp thấy rõ ngay.