Lý Vân Tiêu còn ôm một chút hy vọng, nếu có thể binh không nhận máu hóa giải nguy cơ trước mắt, tự nhiên là lựa chọn tốt nhất.
Khóe miệng của Kỳ Thắng Phong hiện lên tàn nhẫn nhe răng cười, nói:
- Quá mức thiên tài, tâm thân này chính là thù hận cực lớn a toàn bộ Thiên Vũ Giới nếu là có thêm mấy người giống như ngươi vậy, chúng ta đây mấy kẻ thiên tư bình thường còn sống thế nào?
Lý do này để Lý Vân Tiêu triệt để không nói gì, chỉ có thể cười khổ.
- Có một Lỗ Thông Tử như vậy đủ rồi, ta quyết không thể chịu được dưới bầu trời này xuất hiện một Lỗ Thông Tử thứ hai!
Sắc mặt của Kỳ Thắng Phong phát lạnh, vô cùng sát ý từ trong mắt nổ b*n r*.
Lý Vân Tiêu trong nháy mắt xuất thủ, quyết ấn mở ra, quát dẹp đường:
- Bó buộc!
Trên Ma Nguyên Tỏa như tấm mạng nhện nhất thời dâng lên vô số ký hiệu, thoáng chút trở nên kiên cố không gì sánh được, đem Kỳ Thắng Phong gắt gao khóa lại.
- Hừm, Ma Nguyên Tỏa đối với nghê thạch chi lực đích xác cũng có hiệu quả, nhưng ngươi đã quên ổ khóa này vốn là của bản tọa sao? Múa rìu trước cửa Lỗ Ban, làm trò cười cho người trong nghề!
Kỳ Thắng Phong cười lạnh một tiếng, nơi mi tâm quang mang lóe lên, một ấn quyết cổ quái nổi lên.
Ống khóa giống như mạng nhện nhất thời “Ào ào” đung đưa, tựa hồ muốn phá vỡ ra.
Lý Vân Tiêu bỗng nhiên quát dẹp đường:
- Xuất thủ!
Hắn đưa tay chộp một cái, thần dịch lực bắt đầu khởi động, Tam Sắc Đâu Suất Thiên nhất thời xuất hiện ở không trung, mạnh mẽ đánh rơi xuống phía dưới
- Giải...
Trong mắt của Kỳ Thắng Phong b*n r* hàn tinh, hét lớn một tiếng.
Quanh thân ống khóa “Ào ào” hoảng động dị thường lợi hại, lại vẫn như cũ vẫn là chết tử khóa lại, nhưng không có dấu hiệu giải ra.
- Cái gì?
Trong lòng của Kỳ Thắng Phong bỗng nhiên trầm xuống, ánh mắt như đao hướng trong ống khóa nhìn lại, chỉ thấy trên Ma Nguyên Tỏa đen kịt, có kim quang từng điểm, lóe ra bất định, lúc ẩn lúc hiện.