Vi Thanh trầm giọng nói:
- Hai chuyện này ngươi làm hết sức, ta sẽ có mặt khác an bài. Còn có, Lý Vân Tiêu không nên đả thương tính mạng hắn, ta muốn sống.
Đường Khánh gật đầu nói:
- Hồng Nguyệt thành sẽ hết mọi lực lượng hoàn thành việc đại nhân giao phó.
Vi Thanh khẽ hừ một tiếng, thân ảnh liền ở trong màn sáng kia biến mất.
Đường Khánh quay đầu, cười nói:
- Tâm nhi, làm sao?
Trên mặt của Đường Tâm bao phủ một tầng vẻ lo lắng, lạnh lùng nói:
- Vi Thanh này khó tránh khỏi quá mức bừa bãi rồi đi? Tuy là Thánh Vực nhân vật nổi tiếng, nhưng là không có tư cách đem chúng ta coi như thủ hạ sai sử!
Đường Khánh gật đầu, nói:
- Nếu là không có Vi Thanh ở sau lưng, cái ghế Hồng Nguyệt thành chi chủ này ta rất khó nắm bắt. Mà hắn cũng cần một người có thể khống chế Hồng Nguyệt thành, lúc này mới vỗ tay mà hợp. Chúng ta tuy là quan hệ kết minh, nhưng kết minh cũng chia chủ yếu và thứ yếu, hơn nữa so sánh với hắn đối với Hồng Nguyệt thành ỷ lại, vi phụ càng cần ỷ lại cho hắn.
Đường Tâm nói:
- Hài nhi minh bạch, một ngày nào đó ta muốn cho Hồng Nguyệt thành cùng với những người này chân chính ngồi ngang hàng.
Đường Khánh khen:
- Chính phải có loại khí khái này. Thiên hạ bá chủ chính là độc bá nhất phương, không bị bất luận kẻ nào kiềm chế. Bây giờ Hồng Nguyệt thành so với lục phái khác kém xa lắc, mấu chốt nhất cũng không phải là Hồng Nguyệt thành trải qua khúc chiết, chỉnh thể thực lực đại tổn, mà là thực lực của vi phụ, so với lục đại tông chủ khác kém khá xa a!
Hắn có chút cụt hứng đứng lên
Đường Tâm vội hỏi:
- Phụ thân không cần đau buồn, sớm muộn có thể đuổi theo lục phái khác.
Đường Khánh cười khổ lắc đầu, nói:
- Ngươi không cần an ủi vi phụ, ta cuộc đời này đỉnh phong đó là lúc này rồi, có thể làm cho Tứ Cực Môn ngồi vững vàng Hồng Nguyệt thành, ta cuộc đời này cũng đã không luyến tiếc. Hồng Nguyệt thành muốn trở lại vinh quang, còn phải nhờ vào ngươi.