Kỳ Thắng Phong gật đầu nói:
- Ngươi không có bất kỳ lựa chọn nào khác, nhưng ta có thể cho ngươi thời gian. Ngươi là người thông minh, hẳn là minh bạch ở trong tay ta là không bay ra khỏi đa dạng.
Lý Vân Tiêu lặng lẽ không nói, hắn so với bất luận kẻ nào ở đây cũng hiểu rõ ràng thực lực của siêu phàm nhập thánh, đích thật là không có một tia khả năng chạy thoát.
Kỳ Thắng Phong thấy Lý Vân Tiêu trầm mặc, chỉ là trào phúng cười một tiếng, đưa mắt nhìn về phía Khâu Mục Kiệt.
Khâu Mục Kiệt cả người run lên, nhất thời cảnh giác vạn phần, không khỏi hướng thân lui về sau mấy bước.
Người trước mắt này đó là tồn tại trong truyền thuyết a, sư phụ của đương kim đứng đầu thiên hạ thuật đạo.
Kỳ Thắng Phong nhìn hắn một cái, gật đầu nói:
- Không sai, mặc dù có chút đáng ghét, nhưng coi như là tìm được đường tắt, kiếm đi nét bút nghiêng đến rồi cực đoan, lại vẫn có thể khống chế. Đem tâm đắc của ngươi toàn bộ ghi lại đi ra, sau đó thuần phục ta, liền có thể giữ mạng sống.
Khâu Mục Kiệt khuôn mặt trầm xuống, lộ ra vẻ hung ác, cả giận nói:
- Đây là ta khổ cực cả đời nghiên cứu ra được thành quả, dựa vào cái gì cho ngươi?
Kỳ Thắng Phong nói:
- Tâm tình của ngươi ta rất có thể minh bạch. Nhưng ngươi cũng phải hiểu, bản tọa đồng dạng là Thuật Luyện Sư, có thể để mắt nghiên cứu của ngươi, đủ để chứng minh của ngươi nghiên cứu rất có giá trị. Còn nữa, ngươi cũng không có lựa chọn khác.
Khâu Mục Kiệt cả giận nói:
- Không cần chứng minh ta nếu không muốn cho, ai cũng đoạt không được!
Kỳ Thắng Phong nở nụ cười, nói:
- Ta đích xác không nắm chặt đối với các ngươi đám đứng đầu Thuật Luyện Sư sưu hồn, đối với Lý Vân Tiêu cũng như vậy, ta chỉ có thực lực lấy tánh mạng của các ngươi, lấy điều đó tới áp chế các ngươi. Ngươi nếu không phải sợ chết...