Người phía sau đám mây tiệm thu, trường ảnh ngang trời, sắc trời tựa như lưu ly.
Sắc mặt của Hoán Diệt trầm xuống, biết phiền phức lớn, Ô Huyền chi nhận đột nhiên xuất thủ, nếu không phải năng đánh tan người này, hôm nay sợ là yếu ăn nói tánh mạng.
- Xích nhật!
Hắn hung ác quát một tiếng, Ô Huyền nhất thời giải phong đi ra, ở trên khoảng không một trận súc thế, mạnh mẽ chém kích đến.
Người nọ cước bộ dừng lại, nâng tay phải lên lăng không một trảo, nhất thời một đạo quang mang lóe ra, hóa thành quang luân trở lại trong tay trái, cũng một kiện kì binh hình tròn có răng cưa, như là tấm chắn che ở trước người.
- Ngang trời xuất thế, mãng Côn Lôn...
Tiếng ngâm thơ du dương từ trong miệng người tới chậm rãi đọc lên, tay phải hắn quang mang lóe lên, một thanh đại kiếm lăng liệt nổi lên, nhất thời kiếm quang sáng quắc, hướng phía “Xích nhật” chi chiêu chém tới
- Duyệt tẫn nhân gian xuân sắc.
- Ầm ầm...
Toàn bộ “Xích nhật” chi chiêu ở dưới một kiếm kia bị triệt để đánh tan, kiếm lực kinh khủng xuyên thấu đi, trực tiếp chém về phía hai người Hoán Diệt và Tiểu Kiêu.
- Không tốt!
Sắc mặt của Tiểu Kiêu trắng bệch, mạnh cắn răng lóe lên, quả đấm bấm tay niệm thần chú, cùng với Hoán Diệt một đạo tiêu thất ở tại chỗ.
Sau một khắc, bọn họ trực tiếp xuất hiện ở trên bầu trời ngoài vạn thước, khí tức trên người trong nháy mắt kéo lên đến cực điểm điểm
Tiểu Kiêu tay trái nắm một mặt cổ gương đồng lục sắc, mạnh mẽ một chút giải phong ra, hóa thành cổ kiếm nắm trong tay, thân kiếm trong như gương quang sáng quắc, vạn đạo hư ảnh lăng không hiện lên.
Hai tay của Hoán Diệt nâng Ô Huyền, giơ lên thật cao, từng vòng ánh sáng màu vàng ở quanh thân lượn vòng, hóa ra một thanh tuyệt thế lợi nhận chi ảnh.
Hai người tâm niệm tương thông, biết dự kiến nguy cơ trước đây chưa từng gặp trôi qua, lập tức không giữ lại chút nào liên thủ, đều là tuyệt học cực mạnh cả đời.