- Thiên Mạch Độc Mang
“Phanh”
La Thiên đứng trên chiến hạm thân hình đột nhiên run lên, một kiện chiến y tự động bay ra hộ thể, nhưng vẫn bị hồng mang xuyên thấu mà qua, trực tiếp dính lên người hắn.
“PHỐC”
La Thiên phun ra một ngụm máu tươi, liên tiếp lui về phía sau mấy bước, nhưng vẫn giữ vững thân hình. Chỉ là trước người chảy ra máu, hơn nữa hóa thành đỏ thẫm quỷ dị, thấm ướt lồng ngực.
Khâu Mục Kiệt lại giơ bàn tay lông nhung màu vàng ra trước người mãnh liệt trảo quyền phong, đột nhiên nổ bung
“Ầm ầm”
Hư ảnh Cự Linh cũng theo đó chôn vùi, một cổ gió lốc kinh khủng hình thành, cạo khắp bốn phương tám hướng, nuốt lấy công kích của toàn bộ đám đông vào trong.
- Đều đi chết đi.
Trong gió lốc kia, tiếng rống to của Khâu Mục Kiệt truyền đến, lại bổ ra mấy đạo đao mang, mọi người trong lúc hoảng hốt vội vàng chạy trốn.
Nhưng lực lượng đao mang kia phong thiên tỏa địa, rất nhiều cường giả trực tiếp bị chém thành hai đoạn, cả người thoáng cái tan thành mây khói.
Trong khoảnh khắc đã chết chỉ còn lại năm sáu người, mà ngay cả Lôi Lăng cũng hóa thành tro bụi dưới một đao kia.
Ngoại trừ Phó Nghi Xuân ra, người thành Hồng Nguyệt đều đã bỏ mạng, coi như là võ giả Hóa Thần Hải cũng tử thương hầu như không còn, còn lại mấy người đều là Thuật Luyện Sư, bởi vì thần thức cường đại nên có ưu thế né tránh công kích hơn người khác.
Chỉ có điều mấy người mắt đều là tuyệt vọng, kinh ngạc nhìn qua quái nhân nửa thú nửa cá phía trước, thậm chí đã quên mấtcả sợ hãi.
- Hắn là vô địch sao...
Cảm nhận được lực lượng bành trướng trên người Khâu Mục Kiệt, không ngờ lại tràn đầy không có bất kỳ hao tổn.
La Thiên cũng vẻ mặt đắng chát, độc tính đã lan tràn toàn thân hắn, cả người hắn hoàn toàn biến thành đỏ thẫm, ngay cả lực lượng sử dụng chiến hạm cũng không còn nữa.