Sắc mặt Lý Vân Tiêu trầm xuống, biết rõ di chứng Hồng Thạch lại bắt đầu phát tác. Hắn vội vàng vận chuyển Thần Dịch Lực, kháp ra vài đạo bí quyết ấn đánh ra.
“BA~”
Linh Mục Địch duỗi bàn tay lớn ra, thành chộp chụp xuống, thoáng cái bắt lấy cánh tay Lý Vân Tiêu, quát lên:
- Ngươi làm cái gì?
Lý Vân Tiêu ngưng mắt, nói:
- Đại nhân lại sắp nhập ma rồi, ta giúp ngươi áp chế.
- Hừ, áp chế?
Con mắt Linh Mục Địch híp lại thành như cái khe, lạnh giọng nói:
- Dĩ nhiên là Thần Dịch Lực, ngươi là muốn giết ta đi?
Lý Vân Tiêu nghiêm mặt nói:
- Ta sẽ không giết đại nhân, cũng không giết được đại nhân. Có thể giết đại nhân, chỉ có nhập ma chi niệm thôi.
- Buồn cười, ngươi là cái thá gì, lại dám dạy ta làm ngươi thế nào?
Linh Mục Địch bạo giận lên, năm ngón tay dùng sức nắm xuống
“Phanh”
Cánh tay Lý Vân Tiêu trực tiếp bị nắm nổ bung, hóa thành vô số lôi quang tán đi.
Sau đó con mắt hắn co lại, đánh tới một quyền, trên quyền phong nở ra một đóa băng sắc tiểu hoa, càng lúc càng lớn.
Đồng tử Lý Vân Tiêu đột nhiên co lại, biết rõ sự lợi hại của Băng Sát Tâm Diễm, mặc dù là ở bên trong Giới Thần Bi cũng không dám khinh thường.
Thân ảnh hắn lóe lên, liền lập tức biến mất.
Đóa băng hoa kia thất bại, cũng không nổ bung, mà ngưng tụ lại, thu hồi vào quyền tâm của Linh Mục Địch.
Hắn hừ lạnh một tiếng, khóe miệng lộ ra một tia trào phúng. Sau đó hét lớn thoáng một phát, trực tiếp đánh ra mấy quyền, “Ầm ầm” đánh nứt bầu trời.
Linh Mục Địch vậy mà xé rách thế giới chi lực, từ trong bia đánh ra một lối đi, muốn lao ra ngoài.
Lý Vân Tiêu tự nhiên sẽ không để cho hắn thực hiện được, thân thể lập tức xuất hiện ở phía trên hắn, hai tay bấm niệm pháp quyết, bàn tay lớn lăng không chụp lấy, tiếng xích sắt “Boong boong” truyền đến, sau đó một đầu cái xiềng xích màu đen hiển hiện trên hư không.