Thủy Tiên thâys Lý Vân Tiêu không nói, lập tức cười nói:
- Tranh thủ thời gian dẫn ta đi ra ngoài đi, ta muốn thu thập lão đầu kia cho ngươi xem, để lão nhân kia và Vân Tiêu ca ca cũng biết sự lợi hại của ta
Lý Vân Tiêu vỗ cái ót, thầm nghĩ: Lại tới nữa...
Hắn nói:
- Bên ngoài thật sự rất nguy hiểm, ngươi muốn đi theo ta lịch lãm rèn luyện tăng trưởng kiến thức thì phải nghe lời của ta, nếu không giờ ta sẽ đưa ngươi về Hải chi sâm lâm ngay
Thủy Tiên lúc này mới vội la lên:
- Ngàn vạn đừng, ta nghe Vân Tiêu ca ca là được mà.
- Ân, lúc này mới nghe lời. Ngươi đừng hồ đồ nữa, tu luyện cũng tốt, làm gì cũng tốt. Sau khi nguy hiểm bên ngoài qua đi, ta để lại ngươi đi ra ngoài.
Lý Vân Tiêu lúc này mới thở phào một cái, đang định đi ra ngoài, đột nhiên thần sắc khẽ động, có chút kinh ngạc nhìn qua xa xa.
Hắn lóe lên liền biến mất tại chỗ, Thủy Tiên hô to vài tiếng, không thấy đáp lại, liền một người rầu rĩ không vui ngồi trên giường đá, bắt đầu tu luyện.
Lý Vân Tiêu thuấn di xuất hiện ở một chỗ khác trong Giới Thần Bi, nhìn qua Hồ Lô Tiểu Kim Cương trước mắt, có chút hồ nghi nói:
- Ngươi đang gọi ta sao?
- Ân, ngươi gọi là Lý Vân Tiêu đúng không?
Hồ Lô Tiểu Kim Cương gật đầu nói nói, thanh âm vẫn là Linh Mục Địch, chỉ có điều thanh âm trở nên thập phần tường hòa, như trưởng bối hiền lành vậy.
Lý Vân Tiêu cau mày lại, nói:
- Ngươi khôi phục thần trí rồi sao?
Linh Mục Địch cười khổ nói:
- Ta cho tới bây giờ đều không mất đi thần trí, chỉ là bị Hồng Thạch ảnh hưởng tâm tính, khiến cho ta nhập ma mà thôi, mặc dù hiện giờ cũng chưa khôi phục.
Lý Vân Tiêu giật mình nói:
- Vậy ngươi bây giờ...
Linh Mục Địch nói: Chỉ là tạm thời mà thôi. Hồng Thạch ảnh hưởng tới ta hơn mấy vạn năm, há có thể vừa lấy ra đã khôi phục bản tính? Sợ rằng trước khi ta hồn phi phách tán cũng không thể trở lại Linh Mục Địch trước kia được rồi.