- Vân Tiêu công tử, tương kiến ở tình cảnh thến ày, thật sự có chút đột nhiên rồi.
Ung Thiên Vận cười khổ một tiếng, lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ.
La Thiên cũng cười nói:
- Tử biệt ở Ma Thiên Đại Thành, ngày đó công tử không chịu lộ ra tính danh, ta liền nói tất có ngày gặp lại, quả nhiên. Chỉ là khiến ta tuyệt đối thật không ngờ chính là, lúc gặp lại, công tử đã vang danh thiên hạ rồi.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu chuyển động, nói ra suy đoán trong lòng mình:
- Chư vị chẳng lẽ là muốn đi thành Hồng Nguyệt bắt Phong Tử Kiệt kia sao?
- Hừ, các vị đại sư là vì Phong Tử Kiệt mà đến, thành Hồng Nguyệt chúng ta lại vì ngươi mà tới.
Tên nam tử khuôn mặt khô héo kia tên là Lôi Lăng, chính là một gã phó môn chủ của Tứ Cực Môn trước kia, khóe miệng chứa đựng cười lạnh, nói:
- Thật sự là nhân sinh há không gặp lại, ta thấy nguyên lực ngươi đã hao tổn thật lớn, cũng đừng có ra chuyện chống cự vô ích nữa, thành thành thật thật thúc thủ chịu trói đi.
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:
- Thành Hồng Nguyệt chỉ phái mấy tên cặn bã các ngươi đi bắt ta, không khỏi quá coi thường ta rồi.
- Ngươi... Thật là đáng chết ah.
Lôi Lăng sắc mặt âm độc, nguyên lực trên người bắt đầu cổ động không thôi, khóe miệng chứa đựng vẻ tàn nhẫn.
Lý Vân Tiêu khinh thường Xùy~~ cười một tiếng, Lôi Lăng này chẳng qua chỉ là Võ Đế cửu tinh sơ giai, hơn nữa nhìn bộ dáng chỉ là mới vừa đột phá, căn bản không đáng là gì.
Thành Hồng Nguyệt đối với thực lực của hắn thật sự không hiểu rõ bao nhiêu.
Lý Vân Tiêu mặc kệ người thành Hồng Nguyệt, chỉ lạnh nhạt nói:
- Ta và hai vị đại sư coi như là quen biết cũ, tuy nói không có giao tình gì, nhưng cũng có duyên gặp mặt một lần, các vị đại sư là tùy ý để người thành Hồng Nguyệt bắt ta, hay là trợ giúp người thành Hồng Nguyệt bắt ta đây?