- Đợi sau khi thu thập tên điên này lại thu thập ngươi.
Lý Vân Tiêu hung hăng trừng quái ngư kia, liền một tay bấm niệm pháp quyết, lôi quang ngưng tụ trên Thiên Chùy đã ngưng tụ đến cực hạn, chớp động lên điện mang cực kỳ đáng sợ, như một mảnh Thanh Long dài hẹp tán loạn trên bầu trời.
- Khâu Mục Kiệt, chết đi cho bản thiếu gia, Ngũ Lôi Oanh Đỉnh.
Thiên Chùy đập mạnh xuống, vô số lôi đình phún dũng mà ra, hóa thành cây cột cực lớn, thông thiên quán địa, đánh xuống dưới.
Thiên Địa chi uy, như lôi kiếp đến thế gian
Khâu Mục Kiệt dưới lôi uy kia, triệt để bị giam cầm lấy, muốn thuấn di cũng hoàn toàn không thể, hoạt động thân hình một chút đều thập phần khó khăn.
Sắc mặt hắn hoảng sợ, trên trán không ngừng tuôn ra mồ hôi lạnh, hai tay nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, trước người hóa xuất ra đạo đạo tàn ảnh, sau lưng càng dâng lên vô số phù văn màu đen.
Gương mặt Khâu Mục Kiệt đột nhiên bắt đầu vặn vẹo, tựa hồ thống khổ dị thường, sau lưng đột nhiên tiêu xạ ra hai đạo tơ máu, xương bả vai đột ngột nổ mạnh
“BA~”
Một đạo hắc mang hiện ra, phía sau hắn lại hiện ra một đôi cánh đen cực lớn, mở rộng ra che khuất bầu trời
“PHỐC”
Cái cánh kia vỗ mạnh một cái, lập tức vô số phù văn màu đen vờn quanh ra, không ngừng lượn vòng trên không trung.
Không gian chi lực giam cầm lấy thân hình hắn chợt bị buông lỏng ra.
- Hắc trạch chi vũ.
Khâu Mục Kiệt hét lớn một tiếng, lại dùng lực một cái, vô số hoa văn kia tiêu tán từng cái, cả người thoáng cái đột phá áp chế của Lôi Giới chi lực, lập tức liền xông ra ngoài
“Ầm ầm”
Lôi quang vô tận đánh xuống, trực tiếp rơi vào trong thành Phong Linh.
“Ầm ầm”
Đại địa lập tức bị đánh nát bấy, lôi năng kh*ng b* càng hóa thành một luồng sóng biển, phóng đi tứ phía.
Phế tích trước kia bị một chân chấn ra càng lớn hơn gấp đôi, bụi đất bay cuộn, giống như tận thế vậy.