Sắc mặt của Tần Úy phát lạnh, trong tròng mắt b*n r* sát khí, quát dẹp đường:
– Ngươi cái tên ngu ngốc suốt ngày chỉ biết là chơi nữ nhân, biết cái gì lợi ích qua lại giữa các đại phái, ngươi cấp bậc như đám cặn bã, đời này đều không có cơ hội tiếp xúc được!
Hai người một chút xích mích, nhất thời giương cung bạt kiếm, khí thế thoáng cái khẩn trương lên, hai cổ lực lượng cực mạnh quấn quít nhau áp chế, cả tòa Trích Tinh Lâu cũng bắt đầu hoảng động.
Kỳ Dư công tử bạn thân đều kinh ngạc đến ngây người ở một bên, không biết làm sao. Mới vừa rồi hai người còn chuyện trò vui vẻ, nâng cốc nói vui mừng, thế nào nói trở mặt liền trở mặt rồi, hơn nữa còn là sinh tử đối đầu...
Luật Hành lạnh lùng nói:
– Ta đời này không có cơ hội tiếp xúc, ngươi cũng vĩnh viễn không có cơ hội Kỳ Thuần đại quản gia, đưa hắn bắt lại!
Luật Kỳ Thuần nhíu mày, hắn phụ trách tiếp đãi và hầu hạ mấy tên thanh niên quần là áo lượt này, tự nhiên không có khả năng xung động giống như bọn họ, nhất thời trên người một hùng hồn lực ép tới, nói:
– Lưỡng vị công tử chớ có xung động, mọi người đều là có hảo ý, muốn trợ giúp vị cô nương này, có thể nào vì thế tổn thương hòa khí?
Hai người ở dưới uy áp của Luật Kỳ Thuần, uy thế mênh mông nhất thời tiêu tán, bị chấn liên tiếp lui về phía sau.
Đặc biệt Tần Úy, trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc, lúc này mới nhớ tới nơi đây là địa bàn của người khác, tuy rằng hắn không tin người của Luật gia dám giết hắn, chỉ sợ vạn nhất gặp gỡ một ít không có đầu óc, thật sự dám giết mình, vậy gặp quỷ.
Hắn đầy đầu t*ng trùng thoáng cái bị xua tan, nặng nề hừ một tiếng.
Luật Hành đồng dạng là trên mặt thần sắc biến hóa bất định, cũng thanh tỉnh không ít. Luật gia tuy rằng cùng Ngọc Thiềm Tông không có qua lại bao nhiêu, nhưng chỉnh thể thực lực muốn thua kém đối phương một bậc, không cần thiết vô duyên vô cớ mời chào đại địch.