Vi Thanh rốt cục động dung rồi, vội vàng quát:
– Vậy Lý Vân Tiêu kia hiện đang ở nơi nào?
Bạch Lăng Nguyệt lại cười nói:
– Sao hả, Vi Thanh đại nhân muốn mời hắn uống trà sao?
Vi Thanh lạnh lùng nói:
– Vận khí một người dù tốt thế nào, cũng sẽ có hạn độ. Lý Vân Tiêu này xem ra không chỉ vận khí tốt, hơn nữa thực lực cũng mạnh, đáng sợ hơn chính là người này có lẽ có thiên mệnh nơi thân, sẽ trở thành nhân vật khó lường trong thời đại này a.
– Ân, thiên mệnh hư vô mờ mịt, nhưng lại không thể không tin được.
Bạch Lăng Nguyệt nói:
– Lý Vân Tiêu kia hiện ở nơi nào ta cũng không rõ lắm, nhưng ta biết rõ hắn nhất định sẽ đi thành Hồng Nguyệt. Lúc trước là hắn cứu mẹ con Khương Nhược Băng ra, hiện giờ cũng sẽ không ngồi xem mẹ con các nàng gặp nạn, hơn nữa theo tình báo của ta phân tích, người này còn là nhân vật mấu chốt biết rõ sinh tử Khương Sở Nhiên nữa.
– Thành Hồng Nguyệt...
Trong mắt Vi Thanh không ngừng chớp động tinh mang.
Bạch Lăng Nguyệt nói:
– Đại nhân chẳng lẽ muốn tự mình đi thành Hồng Nguyệt một chuyến sao? Ta vừa nhận được tin tức, Trần Thiến Vũ tựa hồ đã đi thành Hồng Nguyệt.
– Trần Thiến Vũ?
Đồng tử Vi Thanh đột nhiên co lại, nói:
– Chẳng lẽ chuyện hồn thể thứ hai của Viên Cao Hàn đã có tin tức rồi sao?
Bạch Lăng Nguyệt nói:
– Viên Cao Hàn trước kia nhiều lần lộ diện, tựa hồ có ý giao hảo các đại phái, nhưng gần đây lại ẩn mà không ra, không rõ hắn đang có ý gì. Nhưng càng thần thần bí bí lại càng nói rõ có việc. Ta đánh giá có lẽ hắn đã tìm được hồn thể thứ hai rồi, nhưng thủy chung tra không ra đầu mối, chuyện thật quái dị, chẳng lẽ hồn thể thứ hai của hắn nấp trong thành Hồng Nguyệt sao?
Vi Thanh híp hai mắt, lẩm bẩm:
– Thành Hồng Nguyệt... Hắc hắc... Thật sự là có ý tứ rồi.