– Khống chế? Ha ha, Vi Thanh đại nhân nói đùa rồi.
Bạch Lăng Nguyệt cười một tiếng, nói:
– Lăng Nguyệt và đại nhân chỉ là cùng chung lợi ích thôi, dùng trí tuệ của đại nhân, sẽ không ngu xuẩn đến mức tự cho mình khống chế hết tất cả đấy chứ? Nếu ngày nào đó lợi ích thụt lùi rồi, không nói đại nhân muốn đối phó ta, kiếm Bạch Lăng Nguyệt cũng sẽ chỉ về đại nhân trước thôi.
– Hừ, ngươi ngược lại rất thành thật.
Vi Thanh lạnh lùng nói:
– Nếu bên trong Thánh Vực ai làm cho ta kiêng kị nhất, thì Bạch Lăng Nguyệt ngươi cũng xem như hàng đầu rồi.
Bạch Lăng Nguyệt cười nói:
– Đại nhân khen trật rồi, ta chẳng qua chỉ là khống chế ti tình báo, biết được nhiều hơn người khác một chút thôi. Huống hồ chuyện hợp tác này, nên nói rõ lợi ích với nhau, miễn cho nghi kỵ lẫn nhau, không có lợi cho người nào cả.
Vi Thanh cảm thấy chuyện dường như đã mất đi hứng thú, nói:
– Như thế rất tốt, hợp tác với người thông minh, cũng bớt lo đi rất nhiều. Đường Khánh có thực lực, có đảm lược, có thủ đoạn, tăng thêm làm việc quả quyết, không dây dưa dài dòng, là một nhân vật. Tuy rằng biểu hiện ra đầu nhập vào nghe lệnh ta, nhưng theo địa vị của hắn càng ngày càng ổn, khống chế của ta đối với hắn cũng dần yếu bớt, hơn nữa hắn cũng có chỗ khiến ta phải kiêng kị.
Bạch Lăng Nguyệt cười nói:
– Khống chế là một chuyện rất ngu xuẩn, chỉ cần lợi ích gần như nhất trí, thì sẽ là đồng bàn tốt nhất.. Hơn nữa Đường Khánh lúc này sợ rằng cũng sắp có chuyện rồi.
– Ah?
Vi Thanh giương mày kiếm lên, lộ ra vẻ tò mò.
Bạch Lăng Nguyệt nói:
– Đại nhân có nhớ Lý Vân Tiêu không? Lần trước ngươi bảo ta cố ý chú ý người này, quả nhiên phát hiện rất nhiều chuyện thú vị, hơn nữa một chuyện so một chuyện càng khiến người sợ hãi.