Sau khi thanh âm kia ngừng lại, chỉ thấy người nọ toàn thân cháy đen, còn không ngừng bốc khói lên, tuy rằng không chết, nhưng cũng đã hấp hối, chậm rãi khép hai mắt lại, trực tiếp rơi xuống khỏi bầu trời.
– Ha ha.
Trong mắt Ác Linh hiện lên một tia tàn nhẫn, đại phủ lóe lên kim sắc, một đạo phủ quang đuổi theo thân hình cháy đen kia, “Phanh” một tiếng nổ thành thịt nát.
– Ah!
Sáu người còn lại sợ tới mức hồn phi phách tán, nguyên một đám tâm kinh đảm hàn, sắc mặt trắng bệch, công kích tới Ác Linh lập tức chậm lại, dù sao còn phải lưu một nửa tâm tư để đề phòng đầu hung thú kia nữa.
“Rầm rầm”
Huyền Lôi Kinh Vân Hống lại nhả xuống hai đạo lôi điện, bổ ra không gian, chớp mắt đã đến
– Ah.
Một người trong đó trong lúc vội vàng né tránh lập tức bị Ác Linh nắm lấy cơ hội, một búa chém thành hai khúc
Chiến cuộc trên bầu trời thoáng cái lộ ra xu thế nghiêng về một bên, bà lão hoàn toàn bị Tân Thần và Bắc Quyến Cổn Nam ngăn chặn, mà năm tên Võ Đế cao giai còn lại, cũng giống như củ cải trắng, chém một người liền ít đi một người.
Thái Thúc Cảnh Dung vừa kinh hãi vừa kinh hỉ, nội tâm cũng trầm xuống, chiếu theo thế cục này phát triển, đợi sau khi Lý Vân Tiêu giết sạch người Bắc Minh Huyền Cung thì mình sợ rằng cũng không có kết quả gì tốt.
Nhưng lúc này phủ phổ phong bế Thiên Thương, một khi mình rút tay, tất nhiên sẽ bị lực lượng của Thiên Thương phản chấn, sinh tử khó dò.
Hắn thoáng cái lâm vào lo nghĩ cực độ, lập tức cảm thấy lực lượng của Thiên Thương càng ngày càng mạnh, tùy thời đều có thể phá phù mà ra.
Hắn lập tức bí mật truyền âm nói:
– Thiên Thương đại nhân, ta triệt hồi phù lực thả ngài đi ra, kính xin thu hồi lực lượng.
Lão giả ở một chỗ trong phù phổ một mực nhắm mắt vận công, không ngừng trùng kích lấy phù lật trấn áp, tựa hồ không hề biết được chuyện ở ngoại giớiy, nghe được Thái Thúc Cảnh Dung nói như vậy, lúc này mới chậm rãi mở mắt ra, lạnh lùng nói: