Thái Thúc Cảnh Dung mặt xám như tro, trong mắt tràn đầyy vẻ tuyệt vọng, liền bước lên phía trước khom người nói:
– Tại hạ nguyện ý giao Tuần Thiên Đấu Ngưu cho Nhị lão, mong rằng tha cho tại hạ một con đường sống, Thái Thúc thế gia và Bắc Minh thế gia coi như là giao hảo nhiều thế hệ, rất có sâu xa.
Tất cả mọi người đều sững sờ, tên chết tiệt này thật không biết xấu hổ, khả năng nhìn tình thế rất tốt, Thiên Thương Địa Phục vốn định giết hắn, nhưng lúc này lại không tiện xuất thủ lắm.
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:
– Thế lực giao hảo với Bắc Minh thế gia không có một ngàn cũng có tám trăm, Thiên Thương Địa Phục nhị lão chính là danh túc của Bắc Minh Huyền Cung, há lại biết những tiểu môn tiểu phái này chứ?
– Đúng, cái gì Thái Thúc thế gia, lão thân chưa từng nghe qua.
Trong măt bà lão hiện lên vẻ châm chọc, lạnh lùng nói:
– Về phần Tuần Thiên Đấu Ngưu kia, vốn là vật Lưỡng Giới Sơn, mà Lưỡng Giới Sơn trước giờ vẫn là địa bàn của Bắc Minh Huyền Cung. Ngươi coi như là trộm cắp ta bảo vật của huyền cung ta, về phần sống hay chết, trước phong bế đan điền nguyên lực bản thân, sau đó quỳ ở một bên, đợi sau khi ta g**t ch*t Lý Vân Tiêu kia lại xử lý ngươi sau.
– Các ngươi..., đáng chết Bắc Minh Huyền Cung cho mình vô địch thiên hạ rồi sao?
Thái Thúc Cảnh Dung tức điên rồi, tuy rằng hắn co được dãn được, nhưng đối phương bảo hắn tự phong đan điền, trở thành thịt cá trên thớt, sinh tử do người, dù là ai cũng không làm được cả.
Huống chi điều kiện quá mức khuất nhục, quỳ ở một bên chờ xử lý, sợ rằng võ đạo chi tâmsẽ trực tiếp sụp đổ mất.
– Ha ha.
Lý Vân Tiêu nhịn không được cười ha hả, nói:
– Cảnh Dung đại nhân, ta cảm thấy điều kiện này rất tốt, ngươi có thể cân nhắc đáp ứng ah, dù sao còn có cơ hội sống sót. Còn về phần ta, đã bị xếp vào danh sách tất sát rồi, chậc chậc, người so với người giận điên người, thật đáng hâm mô a.