Nơi mi tâm hắn lóe lên hào quang, một ngọn Tam Sắc Thần Phong lập tức bay ra.
” ”
Thái Thúc Cảnh Dung hít một hơi lạnh, sợ tới mức không nhẹ, trên thần phong kia chớp động lên tam sắc quang mang, mang đến cho người một loại áp lực thật lớn khó có thể địch nổi.
Hơn nữa trước kia hắn đã tận mắt thấy đại ca của mình bị thứ này đập một cái liền phấn thân toái cốt.
Nhưng giờ phút này hai vai bị Lý Vân Tiêu giữ chặt lấy, hoàn toàn không cách nào nhúc nhích được.
– Tiểu súc sanh, đi chết đi ah!
Thái Thúc Cảnh Dung hét lớn một tiếng, dád mạnh tới Lý Vân Tiêu, không gian trực tiếp bị đánh ra, “Phanh” một tiếng, trực tiếp đá tan nửa người trên của Lý Vân Tiêu.
Lúc này mới xoay tròn trường câu, một cổ trảm kích chi lực ngưng ra, dốc sức chém tới Thần Sơn kia.
“Oanh”
Một cổ cự lực phản chấn trở về, ép tới khiến Thái Thúc Cảnh Dung lùi lại liền trăm trượng, trong cơ thể khí huyết nhộn nhạo, nhưng cũng không bị thương.
Tam sắc thần sơn trì trệ trên không, phía trên ngưng tụ ra thân hình Lý Vân Tiêu, năm ngón tay lăng không chụp xuống, liền nhiếp ngọn núi kia trên lòng bàn tay, chậm rãi xoay tròn.
Lòng bàn tay hắn hiện giờ một mảnh mông mông chi quang, tản mát ra khí tức trang nghiêm mà nghiêm nghị, đúng là Thần Dịch Lực, kéo lấy Thần Sơn tuy rằng cũng cực kỳ cố sức, nhưng vẫn còn trong phạm vi có thể thừa nhận.
Trong mắt Thái Thúc Cảnh Dung một mảnh kinh hãi, một kích vừa rồi, Tam Sắc Thần Sơn kia mặc dù không có thần uy bá tuyệt như trong tưởng tượng của mình, nhưng cũng nặng đến hàng tỉ cân, căn bản không phải người bình thường có thể chịu nổi.
Thái Thúc Tà Đình chính là do khinh địch chủ quan, dùng thân thể đi chống lại, bởi vậy nên mới vừa chạm vào đã bạo thể mà vong.
Thái Thúc Cảnh Dung nhìn bộ dáng nhẹ nhàng của Lý Vân Tiêu, gương mặt trở nên cực kỳ âm trầm, thần sắc trong mắt lộ ra vẻ do dự.