Hắn thấy Lý Vân Tiêu nghi ngờ đang nhìn mình, cười hắc hắc, sầu thảm nói:
– Ngươi cho là bây giờ hai người tròng mắt của lão phu, là thật sao?
Tròng mắt của hắn vừa chuyển, b*n r* vẻ cổ quái tới, mặt trên còn có vô số ký hiệu thật nhỏ chớp động.
…
Lý Vân Tiêu mạnh mẽ hút một ngụm lãnh khí, sắc mặt đại biến, sợ hãi nói:
– Ngươi... Ngươi đây là con mắt giả?
Mục Chinh lúc này mới đem tròng mắt dời đi chỗ khác, khôi phục lại bộ dáng bình thường, cười to nói:
– Đúng thế. Như ngươi nói, diệu pháp linh mục vốn là thần thông Thần Cảnh cường giả tu luyện, chúng ta chỉ là Cửu Thiên Vũ Đế, căn bản làm không được yêu cầu này. Hai mắt của lão phu chính là đạo trạm kiểm soát thứ nhất, bị kim linh khí đụng vào một cái đã mù. Nhưng sau này lão phu muốn nổi bật, nghĩ tới dùng con mắt giả thay thế, rốt cục công phu không phụ lòng người, để ta rất có chút thành tựu. Đôi mắt này hiện tại cùng với mắt thật cũng không khác biệt chút nào.
Lý Vân Tiêu nghe được da đầu một trận tê dại, hắn không có khả năng biến mình thành kẻ mù, đổi một đôi mắt giả đến luyện, xem ra diệu pháp linh mục thần thông này đã không cách nào tu luyện, hoặc giả phải tìm con đường tắt khác..
Mục Chinh cười thầm:
– Vân Tiêu công tử, chỉ cần đáp ứng gia nhập Mục gia ta, thay Mục gia xuất chiến Võ Quyết. Lão phu tất nhiên sẽ tự mình giúp ngươi làm một đôi giả mục, nếu không cho dù nói cho ngươi biết cách luyện chế thì cũng có rất nhiều nguyên liệu quý trọng không phải ngươi có thể tìm được đâu.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu trắng bệch, bảo hắn chọc mù hai mắt mình, đổi thành một đôi giả mục, đây là chuyện dù thế nào cũng không có khả năng, nhân tiện nói:
– Việc này tạm thời cho qua, chuyện Diệu Pháp Linh Mục ta sẽ tự nghĩ biện pháp. Nhưng ta đối với Khôi Lỗi Chi Thuật của Mục gia hơi có hứng thú đấy, nếu đại nhân có thể truyền thụ một hai thì chuyện Võ Quyết kia tại hạ có thể cân nhắc.