Nội tâm hắn cũng là kinh hãi không ngớt, tam sắc sơn phòng này rốt cuộc nặng bao nhiêu hắn cũng không rõ ràng lắm, ngoại trừ dùng thần dịch lực khống chế ra, bản thân cũng không dám đón đỡ một kích.
Phía dưới mấy người tất cả đều là sắc mặt trắng bệch nhìn hắn, tựa hồ nguyên lực tiêu hao so với hắn còn muốn thật lớn.
– Ực ực..
Mục Chinh nuốt hạ nước bọt, kinh ngạc nói:
– Vừa rồi ngọn núi kia là cái gì...
Lý Vân Tiêu giả vờ trấn định, nói:
– Một món đồ chơi nhỏ mà thôi, không lịch sự.
– Hắc hắc, một món đồ chơi nhỏ thật tốt.
Trong mắt của Tất Hạo Đãng tinh mang lóe ra, nói:
– Vân Tiêu công tử thật đúng là số mệnh thông thiên a, Vạn Bảo Lâu đấu giá hội áp trục vật, Thần Kiếm Tinh Diệt dĩ nhiên ở trong tay ngươi, hiện tại Nhị Giới Sơn chi bảo lại bị ngươi thu lấy.
Mấy người còn lại cũng là trong ánh mắt chớp động ước ao đố kị.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
– Thế nào, Hạo Đãng huynh đỏ mắt, cũng muốn cùng với Bắc Minh Nguyên Hải, Thái Thúc Tà Đình kết cục giống nhau?”
Tất Hạo Đãng cười nhạt một tiếng, nói:
– Vân Tiêu công tử thần thông vô địch, liên tục giết hai gã cường giả, quả thực chính là không thể tưởng tượng nổi. Muốn nói bây giờ còn có thể giết ta, ta là như thế nào đều không tin.
Lý Vân Tiêu đồng dạng là cười nói:
– Hạo Đãng huynh tuy nói không tin, nhưng nội tâm còn là rất kiêng kỵ.
Tất Hạo Đãng cười nói:
– Không phủ nhận, đặc biệt toà núi nhỏ ngươi vừa rồi đánh chết Thái Thúc Tà Đình. Hơn nữa Vân Tiêu công tử thần thông tựa hồ ùn ùn, thực sự khiến kẻ khác kiêng kỵ.
Lý Vân Tiêu nói:
– Hạo Đãng huynh ý tứ là gì?
Tất Hạo Đãng nhìn mấy người còn lại một cái, nói:
– Nhìn xem ý của mọi người. Nếu chỉ có một mình ta xuất thủ, việc này ta là tuyệt đối không làm. Nhưng nếu như mọi người đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng, hắc hắc, lão phu cũng không thể bớt một phần một chén súp rồi.