Lý Vân Tiêu và Bắc Minh Nguyên Hải tự nhiên cũng cảm nhận được những người khác tức giận, nhưng tất cả đều làm bộ không phát hiện, chỉ là lạnh lùng nhìn chằm chằm đối phương, sát ý càng ngày càng mạnh.
Bắc Minh Nguyên Hải sau khi ngắn ngủi nổi giận, trong nháy mắt liền bình tĩnh lại.
Sát ý đối với Lý Vân Tiêu chưa bao giờ lại cường liệt giống như lúc này.
Người trước mắt này thiên tư quá dọa người, trên người bất quá là tu vi thất tinh Vũ Đế, trước đó trên khí thế dĩ nhiên không kém gì hắn, nếu là có thêm thời gian…
Cùng với thiên tài như vậy là địch, ngẫm lại đều cảm giác da đầu tê dại.
Lý Vân Tiêu kinh ngạc nói:
– Kỳ quái, Nguyên Hải đại nhân tựa hồ đối với ta hận ý ngập trời, tròng mắt đều trợn trừng đỏ ngầu, giữa chúng ta có ân oán lớn như vậy sao?
– Có!
Bắc Minh Nguyên Hải như đinh đóng cột, lạnh giọng nói:
– Thiên phú thành tựu của ngươi, đó là cừu hận lớn nhất!
Mọi người ngạc nhiên một chút, cũng nhất thời hiểu rõ ra.
Cây ngọc đón gió, phong tất tồi chi, chính là đạo lý muôn đời không đổi.
– A, cừu hận thường thường khiến người ta rơi vào vạn kiếp bất phục, Nguyên Hải đại nhân hôm nay đó là ví dụ tốt nhất.
Lý Vân Tiêu cười nhạt một tiếng, nhếch miệng lên, lộ ra châm chọc.
Bắc Minh Nguyên Hải vẫn chưa tức giận, tĩnh táo nói:
– Người thanh neine tâm cao khí ngạo ta minh bạch, lão phu năm xưa làm sao cũng không phải như vậy? May mà để ta gặp ngươi ngày hôm nay, ngươi chỉ có thất tinh Vũ Đế chi lực.
– Hắc, cậy già lên mặt!
Lý Vân Tiêu cười lạnh một tiếng, ngũ chỉ hơi nắm lại, một đoàn lôi quang ở lòng bàn tay hội tụ, chậm rãi ngưng ra một đạo lôi cầu tới, mặt trên vô số lôi văn bắt đầu khởi động.
Một cánh tay nắm lên lôi chuy, mạnh mẽ hướng trên lôi cầu gõ xuống.
– Ầm ầm…
Vạn đạo lôi quang b*n r*, một mảnh lôi hải điện ngục, đột nhiên tản ra.