Mọi người đều giật mình, không thể tưởng được Mục Chinh lại liều mạng như thế.
Mục Chinh cách bọn họ cũng không xa, mọi người đều hoảng sợ bay ngược ra sau.
Sắc mặt Hồ Lô Tiểu Kim Cương cũng đại biến, nhưng Nghịch Hồn Tiên kia bị đối phương cầm chặt, hoàn toàn không giãy ra được.
– Hắc, chết đi!
Trong thiết khải truyền ra một tiếng cười lạnh, “Ầm ầm” thoáng một phát nổ bung
Hồ Lô Tiểu Kim Cương lập tức bị lực lượng tự bạo kia đánh trung, toàn bộ trời cao hiện ra không gian đứt gãy, một khe hở ngăm đen vắt ngang bầu trời.
“Phanh”
Trong lực lượng nổ tung cực lớn kia, bay ra một viên cầu toàn thân ánh vàng rực rỡ, thẳng đến bên ngoài trăm trượng mới dừng thân lại.
Viên cầu kia dâng lên vô số phù văn, đột nhiên rạn nứt, sau đó “Răng rắc” một tiếng nghiền nát, Mục Chinh từ bên trong chui ra.
Trên người của hắn hoàn hảo không tổn hao gì, nhưng sắc mặt cực độ trắng bệch, trong mắt lóe ra sát ý, nhìn chằm chằm vào vùng nổ tung kia.
Da đầu tất cả mọi người thoáng cái run lên, trong tự bạo cường đại như thế lại vẫn bình yên vô sự?
Có thể thấy được thiết kế của thiết giáp khôi lỗi kia tinh diệu đến cỡ nào, do trong ngoài hai tầng tạo thành, lúc tự bảo, ngoại khải toàn bộ tự động thoát ly, năng lực sinh ra cũng b*n r* bên ngoài.
Đồng thời vì để tránh cho ngoài ý muốn xảy ra, nôi khải cũng sẽ lập tức ngưng cầu, hình thành phòng ngự vô cùng cường đại, bảo hộ chủ nhân phá không rời đi.
Đây vốn là một đòn sát thủ cuối cùng của Mục Chinh, nhưng vừa rồi dưới Nghịch Hồn Tiên, thần thức hồn phách bị đánh thẳng vào, khiến hắn lập tức thi triển ra sát chiêu
Dưới nổ tung trùng kích, cả người Hồ Lô Tiểu Kim Cương đã triệt để biến hình, cơ hồ trở thành một đoàn sắt vụn, Nghịch Hồn Tiên tuy rằng hình thái hoàn hảo, nhưng lại mất hết hào quang, chọc vào trong thân thể.