Đỗ Vũ Thành nói:
– Giờ này khắc này, chư vị còn muốn lưu thủ sao? Tại hạ không muốn lại tranh vào vũng nước đục này nữa, có ai nguyện rời đi với ta không?
Tất cả mọi người đều lộ ra vẻ do dự, phần lớn đứng nguyên tại chỗ, tựa hồ không muốn đi.
Thiên tân vạn khổ chờ tới bây giờ, ngay cả chủ nhân Tinh Cung cũng xuất hiện, thu hoạch lần này có lẽ còn hơn tưởng tượng rất nhiều.
Tất Hạo Đãng khẽ cười nói:
– Cho dù chúng ta muốn đi, kết giới bao phủ phạm vi ngàn dặm này phá được sao? Sợ rằng cách phá cầm, còn phải tìm trong nững tế đàn này mới được.
Đỗ Vũ Thành mặt âm trầm, nói:
– Mọi người cùng nhau liên thủ, chưa hẳn không thể phá, hai người này thực lực phi phàm, có trời mới biết có còn nguy hiểm gì khác không, chẳng lẽ chư vị có lòng tin bản thân có thể cười đến cuối cùng sao?
Tất Hạo Đãng liếc mọi người, cười nói:
– Ít nhất thế cục trước mắt còn khống chế được, ta xem ngươi cũngu rất trấn định, sợ rằng còn chưa lấy ra át chủ bài a?
Đỗ Vũ Thành biến sắc, cũng bình tĩnh lại, hai tay thả lỏng phía sau, khẽ nói:
– Đã như vậy, ta liền một bên nhìn xem, chư vị có thể có bao nhiêu bổn sự, có thể đạt được bao nhiêu chỗ tốt trong Lưỡng Giới Sơn này.
Bắc Minh Nguyên Hải lạnh nhạt nói:
– Chuyện là do người làm nha, Thương đại nhân trước kia từng nói: đã đến nơi này, vậy thì yên ổn mà ở thôi.
Mọi người một bên trêu chọc, ánh mắt lại thủy chung không rời khỏi vòng chiến của hai người Hồ Lô Tiểu Kim Cương.
Nghịch Hồn Tiên kia sau khi đánh ra một kích, khí thế trên người Bắc Quyến Cổn Nam yếu đi rất nhiều, thân thể thối rữa không thành bộ dáng, người cũng trở nên ngã trái ngã phải, tựa hồ đã bị thương đến linh hồn
Mà sắc mặt Hồ Lô Tiểu Kim Cương cũng vô cùng âm trầm, bị Thất Huyễn Lục Yểm đánh trúng, trên người hiện ra từng khối lục ban, hơn nữa phạm vi ăn mòn đang không ngừng mở rộng.