Trên mặt hắn lóe lên vẻ vô lại, lạnh nhạt nói:
– Không có gì, chỉ hỏi han sức khỏe nhau một chút thôi.
Mọi người:... ”
Mục Chinh nói:
– Vậy người sắt thép này là sao?
Ánh mắt Lý Vân Tiêu lóe lên, nói:
– Có phải ngươi rất hứng thú đối với cấu tạo của nó không?
– Ừ, chẳng lẽ ngươi biết được gì sao?
Mục Chinh ánh mắt sáng ngời, lập tức cảm thấy hứng thú.
Lý Vân Tiêu cười hắc hắc nói:
– Đơn giản, truyền Diệu Pháp Linh Mục cho ta, ta liền nói cho ngươi biết tình huống của nó.
Thi Lễ chi Vương đã không có khả năng giúp Mục Chinh bắt lấy, cho nên Lý Vân Tiêu chỉ đành tìm cách khác.
Mục Chinh nhíu mày lại, lạnh lùng nói:
– Dùng Diệu Pháp Linh Mục chi thuật không trọn vẹn trao đổi cũng không phải không thể, chỉ là ta làm sao biết được ngươi nói thật hay giả?
Lý Vân Tiêu híp mắt cười nói:
– Đối với khôi lỗi thế gia mà nói, biết được một mẫu khôi lỗi mới, còn hơn thần thông bí thuật rất nhiều, ngoại trừ Diệu Pháp Linh Mục ra, ta còn muốn một điều kiện.
Sắc mặt Mục Chinh lập tức chìm xuống, quát lên:
– Lý Vân Tiêu, ngươi đừng vội được một tấc lại muốn tiến một thước.
Lý Vân Tiêu mỉm cười, đôi môi khẽ nhúc nhích, trực tiếp truyền âm tới.
Tất cả mọi người nhíu mày, muốn biết bọn hắn nói chuyện gì, nhưng trong bí âm kia còn mang theo cấm chế, căn bản không cách nào bắt được tin tức.
Mục Chinh nghe xong một lúc, trên mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên, nói:
– Thật sao?
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
– Thật!
Mục Chinh trầm tư thoáng một phát, nhân tiện nói:
– Tốt, thành giao.
Trong mắt của hắn tuôn ra một đạo hàn mang, nhìn lại Hồ Lô Tiểu Kim Cương kia.
Giờ phút này hai người còn đấu túi bụi, chỉ có điều căn bản là Hồ Lô Tiểu Kim Cương tiến công, Bắc Quyến Cổn Nam từng bước phòng thủ, không ngừng lui về phía sau, càng ngày càng khó có thể duy trì.