Trong hai mắt Hồ Lô Tiểu Kim Cương tuôn ra lệ mang, chớp động lên hàn quang yêu dị, hừ lạnh nói:
– Bắc Quyến Cổn Nam, rõ ràng là ngươi bội phản, lại trách ngược bổn tọa, xem ra mười vạn năm cô tịch đã triệt để bôi diệt đi sơ tâm của ngươi rồi. Đã như vậy, vừa hay ngươi cũng không cần thân hình mục nát này nữa, hãy để bổn tọa tinh lọc ngươi đi.
Hồ Lô Tiểu Kim Cương nắm chặt năm ngón tay, lập tức Tinh Vân bắt đầu khởi động, một cổ quyền uy mênh mông tản ra, sát khí nghiêm nghị
Gương mặt và tâm tình Lý Vân Tiêu đồng thời trầm xuống, Nghê Hồng chi thạch quả nhiên có ảnh hưởng cực lớn đến tâm tính võ giả.
Năm đó chủ nhân thành Hồng Nguyệt mất tích cũng có quan hệ đến nó, mà Huyền Vũ Tinh Cung chi chủ, cũng đã đã từng là tồn tại Thần Cảnh cũng không ngăn được Hồng Thạch chi lực, trong lòng hắn chợt cảm thấy nôn nóng không hiểu, cảm thấy lo lắng thay Lạc Vân Thường.
Phần đông võ giả đều cảm nhận được một sức mạnh to lớn của quyền kia, sắc mặt đều đại biến.
Bắc Minh Nguyên Hải kinh hãi không thôi, cả giận nói:
– Lý Vân Tiêu, ngươi sao lại dẫn ra một tên sát tinh như vậy, đến cùng đã xảy ra chuyện gì rồi?
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
– Chuyện gì xảy ra tự ngươi không thấy sao? Thứ này đã nhập ma, muốn g**t ch*t mọi người chúng ta.
– Nhập ma...
Đoan Mộc Thương thì thào tự nói, trong mắt chớp động hào quang, nói:
– Chẳng lẽ, chẳng lẽ trên người hắn có Nghê Hồng Thạch?
Lý Vân Tiêu nhướng mày, liếc qua Đoan Mộc Thương, liền im lặng không nói.
Đoan Mộc thế gia luôn luôn là thần bí, tăng thêm thân mang dị thuật xem bói, biết rõ một ít bí mật trên đại lục cũng rất bình thường.
Càng có khả năng Đoan Mộc Thương đã sớm biết đến Hồng Thạch, bởi vậy mới không ngại xa vạn dặm chạy tới, chỉ có điều Huyền Thần Thiêm uy lực có hạn, không thể tính toán đến chủ nhân Lưỡng Giới Sơn mươi vạn năm trước rõ ràng vẫn còn sống