Từng đạo âm phù tối nghĩa khó hiểu từ trong miệng hắn thốt ra, trên thân kiếm không ngừng bốc lên phù văn màu xanh lá, tất cả đều là do độc khí ngưng tụ thành.
Đồng tử Lý Vân Tiêu đột nhiên co lại, trong lòng hiện lên vẻ kinh sợ, hắn trông thấy rõ ràng trên trường kiếm ngăm đen kia hiện ra bốn chữ cổ triện to: Nhất Kiếm Vạn Thế.
Da đầu hắn tê rần, lộ ra thần sắc khó có thể tin, hoảng sợ nhìn qua hủ thi kia.
Kiếm quang ngăm đen và độc khí thảm lục sắc chớp động trên trường kiếm, kiếm ý kh*ng b* càng ngày càng mạnh, phảng phất phá tan gông xiềng quy tắc Thiên Địa, thoáng cái toàn bộ trên đại điện đều nhộn nhạo.
Nhãn quang hủ thi lóe lên, nhìn qua thanh kiếm ngăm đen kia, lộ ra vẻ vui mừng, cười to nói:
– Ha ha, ta nhớ ra rồi, ngươi gọi là Vạn Thế Ngự Kiếm.
Thành trì màu vàng mông mông kia bị chống đỡ dưới kiếm ý kh*ng b*, không thể rơi xuống
Đỗ Vũ Thành trong lòng hoảng hốt, toàn bộ gương mặt đều trở nên vặn vẹo, trên trán đổ đầy mồ hôi.
Lực lượng trên kiếm kia còn đang không ngừng tăng cường, phảng phất vô cùng vô tận, không có kết thúc.
Mỗi người đều dựng đứng tóc gáy, cảm nhận được một loại sợ hãi vô biên, uy áp cực lớn khiến bọn hắn không chịu nổi.
Thân ảnh Bắc Minh Nguyên Hải lóe lên, lập tức hiển hiện trên không trung, hét lớn:
– Tất cả mọi người đồng loạt ra tay đánh chết hắn.
Hắn không nói hai lời, thân hình mở ra, một mảnh thế giới Huyền Âm màu xanh da trời hiển hiện sau lưng, ngưng tụ lại.
– Phiên nhược kinh hồng.
Đúng là một trong Thiên Ngoại Tam Thức, thi triển ra kinh thiên động địa, uy thế còn trên cả lực lượng một thành của Đỗ Vũ Thành
Đoan Mộc Thương cũng nhanh bóng bấm niệm pháp quyết, sương trắng mông mông mà lên, một chiêu Ngũ La Khinh Yên Chưởng, hóa xuất ra chưởng ảnh trên không trung, trực tiếp lăng không chụp xuống