Thái Thúc Tà Đình nói:
– Còn có chuyện Huyền Vũ Tinh Cung, tại hạ cũng phi thường cảm thấy hứng thú, hy vọng có thể cùng các hạ điều tra.
Mục Chinh lại suy nghĩ, nói:
– Đầu Thi Lễ này của ngươi có bán hay không?
Hủ thi:
-...
Mục Chinh ho khan hai tiếng, nói:
– Lão phu nguyện ý dùng giá cao thu mua, sẽ không để cho ngươi chịu thiệt đâu.
Hủ thi có chút thâm tình nhìn Thi Lễ chi Vương một cái, yêu thương nói:
– Mười vạn năm qua, nhờ có có ngươi cùng ta.
Thi Lễ chi Vương hưng phấn toát ra, thoáng cái bay lên, thân hình biến nhỏ một chút, trực tiếp đáp xuống trên bờ vai hủ thi, dùng cánh mỏng kia không ngừng cò sát lấy gương mặt thối nát.
Hình ảnh này khiến người sởn hết cả gai ốc, mà trên mặt hủ thi lại là một mảnh ôn nhu, thò tay vỗ vỗ trên đầu Thi Lễ chi Vương vài cái.
Một đám khói xanh màu xanh nhạt từ trong tay hủ thi xông ra, vừa nhìn đã biết là vật kịch độc, mà mắt Thi Lễ chi Vương lại lóe lên, thập phần vui vẻ.
Lý Vân Tiêu đột nhiên trong lòng khẽ động, nói:
– Các hạ chẳng lẽ mươi vạn năm trước đã biết rõ Thiên Địa khác thường, cho nên phong ấn bản thân, trốn vào hư vô thế giới, để tránh đã bị liên quan đến sao?
Hắn từ trong miệng Đế Già biết rõ, phiến thiên không này sở dĩ không hề có cường giả Thần Cảnh là vì thiếu khuyết thập phương quy tắc, năm đó tất nhiên Thiên Địa đã phát sinh qua biến đổi lớn, mới thành ra như thế.
Người còn lại mặc dù không rõ toàn bộ câu chuyện trong đó, nhưng toàn thân cũng chấn động, tựa hồ nhận đồng quan điểm của Lý Vân Tiêu.
Hủ thi phục hồi tinh thần lại, buồn bả nói:
– Không nên đoán bậy, ta cũng không phải là chủ nhân Huyền Vũ Tinh Cung, hơn nữa ta cũng rất muốn biết, vì sao Huyền Vũ Tinh Cung đột nhiên về tới Lưỡng Giới Sơn đây.