Lý Vân Tiêu nói:
– Đây cũng là chỗ phiền toái lớn mà ta nói. Mọi người có nhớ tới chữ Trần Tà vừa rồi không, thần phù trên Trấn Tà chi bi vừa rồi để làm gì? Đây chính là thập giai thần phù, chẳng lẽ chỉ dùng để trấn áp thứ này thôi sao?
Mục Chinh không cho là đúng nói:
– Thứ này đã sống hơn mười vạn năm, lực lượng đã sói mòn đi quá nhiều rồi. Đổi lại mươi vạn năm trước, chúng ta liên thủ cũng chưa chắc đánh thắng được đâu.
Lý Vân Tiêu nói:
– Ta ban đầu cũng cho rằng như vậy, nhưng hiện giờ hoàn toàn không dám gật bừa. Các ngươi xem vật ấy có linh trí không? Nếu mươi vạn năm trước nó là vật Thần Cảnh thì tất nhiên đã mở ra linh trí, cho dù hiện giờ cảnh giới ngã xuống, ít nhất linh trí vẫn còn. Hơn nữa điềm xấu trước kia Thương đại nhân tính toán chỉ có trình độ này sao?
Mục Chinh sững sờ, sắc mặt cũng trở nên cổ quái, nói:
– Ý của ngươi là nói, ở đây còn có thứ lợi hại hơn nữa chưa đi ra sao?
Trong lòng Đoan Mộc Thương cũng chấn động, quẻ bói trước kia vẫn còn quanh quẩn trong lòng nàng, chưa từng tán đi:
– Bất luận như thế nào, trước tiên phải giai quyết đầu Thi Lễ chi Vương này đã, ai muốn ra tay cùng thiếp thân? Nhiều người tay tạp, chừng năm người là thích hợp nhất.
Mục Chinh nói:
– Thứ này lão phu có hứng thú, tính ta một người đi.
Người còn lại đều bắt đầu trầm mặc, tuy nói cùng thuyền cùng độ, nhưng cũng không ai muốn tự dưng xuất lực dẫn đến nguy hiểm cả.
Đoan Mộc Thương nói:
– Vân thiếu có hứng thú không?
Lý Vân Tiêu lắc đầu nói:
– Đương nhiên không có.
Trong mắt Đoan Mộc Thương tựa hồ lộ ra vẻ cười khổ, không thể tưởng được đối phương lại như vậy, nàng đành phải nhìn về phía Bắc Minh Nguyên Hải, nói:
– Nguyên Hải đại nhân, ngài thân là túc lão Bắc Minh Huyền Cung, hiện giờ phải có trách nhiệm và nghĩa vụ đảm đương đại nhậm đấy.