“Phanh”
Không gian đại chấn, hắc bạch nhị sắc chi lực kh*ng b* kích động ra, vô số linh áp chấn khắp bốn phương tám hướng, trong đại điện một mảnh run rẩy.
Hai cổ lực lượng bất phân thắng bại, trực tiếp phân đại điện thành hắc bạch song sắc
“Xèo… xèo C-K-Í-T.. T… T”
Thi Lễ chi Vương kia tự hồ bị tổn thương, trong miệng không ngừng phát ra thanh âm bén nhọn, hai cánh chấn động cao tần, gần như trong suốt.
Vô số Thi Lễ và hủ thi đều bỏ qua chiến đấu, từ bốn phương tám hướng bay tới, xông đánh tới Đoan Mộc Thương.
Đặc biệt là trên trăm hủ thi kia, chúng lập loè trên không trung, nhiều như cá diếc sang sông, mang đến cho người một loại trùng kích thị giác cực kỳ buồn nôn.
Giữa hủ thi chính là hàng ngàn Thi Lễ, tiếng vang “Ông ông” tràn khắp trong điện.
Tất cả võ giả đều nhẹ nhàng thở ra, nhưng trong lòng vô luận như thế nào cũng không nhẹ nhõm được, hoảng sợ nhìn qua những sương trắng bị hủ thi nhảy vào.
– Hừ
Một tiếng hừ lạnh vang lên, mọi người chỉ cảm thấy toàn thân run lên, không tự chủ được giật mình một cái, chỉ cảm thấy vô cùng băng hàn, giống như lập tức rơi vào hầm băng vậy.
– Băng hóa ngọc thủy...
Thanh âm Bắc Minh Nguyên Hải sâu kín vang lên, toàn bộ không gian tựa hồ lập tức ngưng kết, động tác tất cả hủ thi thoáng một cái trở nên chậm chạp lại.
Sắc mặt hắn âm trầm, trong hai tròng mắt tuôn ra hàn tinh, năm ngón tay lăng không chụp xuống, một cổ sức mạnh to lớn mênh mông kích động ra, hàn khí kh*ng b* đánh tới bốn phía.
– Vân như nhứ.
Toàn bộ đại điện đột nhiên rung động lắc lư, tất cả mọi người chỉ cảm thấy một mảnh trắng xoá, toàn bộ hầm băng lập tức sụp đổ, như Hoàn Vũ điên đảo, Càn Khôn trọng tẩy.
“Rầm rầm rầm”
Vô số hủ thi và Thi Lễ lập tức bạo chết, còn những đầu cường đại thì mặt ngoài làn da đều bao trùm một tầng băng sương, không ít nơi đều bị rạn nứt.