Bắc Minh Nguyên Hải trầm giọng nói:
– Chuyện gì xảy ra?
Đoan Mộc Thương ngưng trọng nói:
– Vừa rồi ta tính toán qua, là đại hung thi cốt như núi hiện ra.
– Vì sao lại vậy?
Bắc Minh Nguyên Hải cả kinh, những Thi Lễ và hủ thi trước mắt, tuy rằng số lượng đông đảo, hơn nữa khí thế kinh người, nhưng khuyết thiếu cao thủ tuyệt đỉnh, muốn diệt cũng chỉ tốn nhiều tay chân một chút thôi.
Đột nhiên trong trận pháp “Đùng” thoáng một phát chớp động.
Một đạo hắc mang hiển hiện, b*n r* hồ quang như tia chớp, ngưng tụ thành một cái tiểu cầu màu đen.
“Ah”
Trong nháy mắt tiểu cầu xuất hiện, một gã võ giả gần đó nhất lập tức kêu thảm một tiếng, thân thể không hiểu thoáng một cái bị hủ hóa, trở nên âm trầm đáng sợ.
– Không tốt.
Mọi người kinh hãi, “Xôn xao” thoáng một cái liền tản ra, rời xa quang cầu màu đen kia.
Quang cầu truyền đến tiếng “Ông ông”, trong chốc lát đã bay ra từng phiến Thi Lễ, phóng đi khắp tứ phía.
– Nguy rồi thứ này trực tiếp truyền tống vào được.
Tất cả mọi người đều rùng mình, hoảng hốt tán đi bốn phía, nhưng tốc độ Thi Lễ cực nhanh, trong khoảnh khắc đã có đại lượng võ giả trúng chiêu, liên tiếp kêu lên thảm thiết.
– Ah
Mọi nơi lập tức hỗn loạn, bọn người Đoan Mộc Thương cũng trợn mắt há hốc mồm, thoáng cái không kịp trở tay, mà Ngũ Lệnh Kiếm Kỳ trận Thái Thúc Tà Đình bố trí càng triệt để vô dụng
– Không tốt bên ngoài cũng bắt đầu tiến công.
Chỉ thấy xa xa đám Thi Lễ và hủ thi, cũng thoáng cái hành động, tốc độ cực nhanh, lách mình mấy cái đã vọt tới trước.
Mà trong trận pháp ngoại trừ Thi Lễ công kích, những cường giả bị hủ hóa cũng bắt đầu biến thành địch nhân, giương nanh múa vuốt tìm kiếm mục tiêu khắp nơi.
Cả đám người lập tức hỗn loạn, các loại hào quang bắn lên, tiếng quát chói tai và kêu thảm thiết lan tràn, thoáng cái đã chém giết thành phiến.