Đoan Mộc Thương nói:
– Tất cả đều vẫn chỉ là suy đoán, đã đến nơi này, vậy thì yên ổn mà ở thôi.
“Hô”
Đột nhiên một tiếng hít thở trầm trọng vang lên, trầm thấp mà mục nát:
– Còn sống – ta – sống... ¨
Không gian chấn động, một thân ảnh hiện ra, toàn thân cháy đen, sắc mặt kh*ng b*.
Đồng tử Lý Vân Tiêu co rụt lại, người nọ chính là tên Võ Đế bát tinh trước kia muốn đoạt vị trí bị hắn g**t ch*t.
– Là – ngươi – giết – ta – còn – ta – sống…
Trong mắt hủ thi nổ bung, b*n r* hàn mang u lục, trong làn da trên mặt giống như có côn trùng đang bò lấy vậy.
“Phanh”
Thân thể của hắn khẽ động, liền ép nổ không khí, lăng không chụp xuống.
Một vòng xoáy màu xanh lá tràn đầy hủ khí xoáy trong tay, căm hận vọt lên, đập xuống đỉnh đầu Lý Vân Tiêu, hét lớn:
– Chết, chết đi!
– Ngươi đã chết, vì sao vẫn còn chấp niệm như vậy?
Lý Vân Tiêu ánh mắt phát lạnh, trong lòng bàn tay xoáy lên Phong Hỏa, lại đánh qua một chiêu Đại Phong Xa.
“Phanh”
Hai cổ lực lượng va chạm vào nhau, dư âm còn lại tán khắp bốn phương tám hương, trong đại điện lắc lư không thôi.
“Ah ah”
Ngọn lửa kia rơi vào trên hủ thi, đốt khiến hắn nhe răng trợn mắt, cực kỳ thống khổ.
Hắn lại cắn ra một cái, trong mắt b*n r* vẻ hung ác, chống lấy lực lượng ngọn lửa kia tiếp tục vọt lên
“Xùy~~”
Trên mười ngón tay hủ thi b*n r* móng vuốt sắc bén:
– Đi chết đi
“Oanh”
Cánh tay kia khẽ huy động, trực tiếp biến thành như con giun khổng lồ, to đến một người ôm hết, rơi xuống chỗ đỉnh đầu Lý Vân Tiêu.
Móng vuốt sắc bén càng cầm ra năm đạo vết cào đen kịt, trực tiếp cắt đứt cả không gian.
Năng lực kh*ng b* chấn động ra, tầng tầng lớp lớp như sóng biển, một lớp còn hơn một lớp
– Tuy rằng trở nên hung ác hơn không ít, nhưng thực lực cũng không tăng lên, sao có thể giết ta chứ?