– Cái gì? Chẳng lẽ quấn một vòng, trải qua cửu tử nhất sinh lại trở về chỗ cũ sao?
– Con em ngươi đấy, đại gia phải mất một cánh tay mới tới được đây, là trò đùa nghịch súc sinh nào bố trí ra trêu người thế.
– Lão tử muốn hủy nơi này, một kiện bổn mạng huyền khí của ta cũng tổn thất trong ảo cảnh kia đấy.
Các loại thanh âm tức giận mắng và phàn nàn nổi lên bốn phía, một loại phẫn nộ lan tràn trong lòng mọi người.
Nhưng thanh âm mọi người dần dần nhỏ đi, cuối cùng trở nên thập phần yên tĩnh.
Bởi vì bọn hắn phát hiện mười tám người đứng trên đại điện đều đang cẩn thận quan sát bốn phía, cũng không luống cuống như bọn họ.
Mọi người lúc này mới phát hiện, đại điện này tuy rằng giống như đúc chủ điện trước kia, nhưng cũng không phải là một nơi.
Thái Thúc Tà Đình chậm rãi nói ra:
– Nơi này có lẽ chính là không gian trọng điệp, cũng là Huyền Vũ Tinh Cung chính thức rồi. Hiện giờ xem ra bố trí cũng rất đơn giản, ở đại điện Tinh Cung v bố trí xuống một tầng Thiên Mê Trận, lại khiến Tinh Cung đại điện xuyên thấu qua Thiên Mê Trân hình chiếu đến Bỉ Ngạn.
Bắc Minh Nguyên Hải mặt âm trầm, nói:
– Thế nhưng trong đại điện này không có vật gì a?
Thái Thúc Tà Đình nói:
– Cũng không hẳn vậy, chỗ đó không phải có một tấm bia đá sao? Có lẽ sẽ có ghi lại.
Mọi người theo ánh mắt của hắn nhìn lại, quả nhiên ở trong một góc khuất, sừng sững lấy một khối bia đá lớn bảy xích, không thấy rõ trên đó khắc gì.
Tất cả mọi người bay đi, không khỏi bắt đầu sững sờ.
Chỉ thấy trên bia đá kia bóng loáng như ngọc, một chữ cũng không có, chỉ là trên đỉnh bia có một tấm phù lật màu vàng nhạt.
– Dừng tay.
Chỉ thấy có người vươn tay muốn gỡ phù lật kia, Thái Thúc Tà Đình đã quát to, bảo hắn ngưng lại