Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
– Đây chính là kết cục vì các ngươi ra tay với ta, ít nhất ta cũng lưu cho các ngươi một đường sinh cơ.
– Chúng ta hiểu rõ, đa tạ Vân Tiêu công tử.
Một người trong đó thở dài một tiếng, chủ động bay lên chọn một cánh cửa, kết quả vẫn là bị diệt trong nháy mắt.
Hai người còn lại mặt cũng lộ vẻ tuyệt vọng, nhao nhao bay lên, phân biệt chọn hai cánh cửa một đầu một cuối.
“Rầm rầm”
Hai tiếng nổ tung vang lên, thi cốt đều không còn
Tên Dịch Phong còn lại sắc mặt khó coi như gan heo, cơ hồ mang theo khóc nức nở nói:
– Vân Tiêu đại nhân, van cầu ngươi bỏ qua cho ta đi, ta thực không muốn chết ah, ô ô
Ba người không quan hệ khác lạnh lùng nhìn hắn, tuy rằng ánh mắt lộ ra trơ trẽn, nhưng cũng không có quá nhiều trào phúng, dù sao sống chết trước mắt, ai cũng sợ hãi cả.
Lý Vân Tiêu mỉa mai nói:
– Ngươi ngoại trừ đi thử cửa ra, giữ lại ngươi làm được gì? Chẳng lẽ ta lại tự mình mạo hiểm đi thử sao?
Dịch Phong khóc tang nói:
– Chỉ cần đại nhân buông tha ta, tại hạ nguyện ý làm trâu làm ngựa đi theo bên người đại nhân.
Lý Vân Tiêu khua tay nói:
– Ta không cần rác rưởi, ngươi là đi thử cửa hay là giờ chết? Cho ngươi ba tức thời gian để cân nhắc.
– Đại nhân, đại nhân ta còn có giá trị.
Dịch Phong tựa hồ nhớ ra gì đó, nhưng cảnh giác liếc nhìn ba người khác, liền khẽ nhúc nhích bờ môi, bắt đầu truyền âm lấy.
Lý Vân Tiêu biến sắc, lộ ra vẻ trầm tư, sau đó cười lạnh nói:
– Tốt, liền tha cho ngươi một mạng nhưng bản thiếu gia đối với ngươi vẫn còn lo lắng đấy, tiểu tử ngươi thân thủ vô cùng nhanh nhẹn a.
Dịch Phong trên mặt đỏ bừng, xấu hổ nói không nên lời. Nhưng biết rõ mình có thể bảo vệ tánh mạng rồi, hơn nữa còn kinh hỉ hưng phấn, vội khúm núm nói: