– Ai?
Lý Vân Tiêu thất kinh hỏi:
– Vì sao phải cảm tạ ta?
Đoan Mộc Thương mỉm cười, nói:
– Công tử rất nhanh sẽ biết thôi.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu trầm xuống, khẽ nói:
– Bản thiếu gia rất không thích cảm giác bị người tính toán này, đồng thời cũng rất chán ghét nữ nhân tự cho mình thông minh.
Đoan Mộc Thương lơ đễnh, lạnh nhạt cười nói:
– Thế gia xem bói, dù sao cũng phải cho người một ít cảm giác thần bí mới được. Bắc Minh Nguyên Hải định điều binh đến, Vân thiếu cũng có thể nhìn thấy. Thiếp thân là vì an toàn tuyệt đối, lúc này mới tìm tới công tử. Nếu công tử không vui, ta còn có thể tìm người khác.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
– Vậy Thương đại nhân tìm người khác đi.
Hắn tự nghĩ thực lực mình hiện giờ, trừ phi gặp phải cường giả siêu phàm nhập thánh, nếu không mặc dù là cửu tinh đỉnh phong ra tay, cũng có nắm chắc thật lớn có thể chạy thoát.
Đoan Mộc Thương ngưng tụ ánh mắt, cười khổ nói:
– Thiếu niên bướng bỉnh, khó trách có thể có thành tựu như thế.
Nói xong, nàng liền tiếp tục quan sát Tinh Cung kia, cũng không biết có đang mưu tính đối tượng kết minh khác hay không
Rất nhanh, Tinh Cung mênh mông kia chậm rãi rơi xuống, diện tích chừng ngàn mẫu, vừa khít khu vực này.
Sức mạnh to lớn mênh mông phát ra trên Tinh Cung, lan tràn trong cả sơn mạch, tế đàn bốn phía sơn thể không chịu nổi cự áp, bắt đầu nứt vỡ ra.
Từng đạo ánh sáng màu vàng b*n r* tứ phía, ngưng tụ thành một cái kết giới to lớn.
Trên kết giới lóe ra hào quang, hóa thành một khối phù triện trôi nổi bất định, đúng là Đại Địa chi phù, định sơn mạch bốn phía.
“Ầm ầm”
Một tiếng vang thật lớn, vách núi cao nhất mặt phía bắc rốt cục không chịu nổi nữa, sụp đổ sụp đổ xuống, các loại cự thạch b*n r*.
Ánh mắt Đoan Mộc Thương lóe lên, quát: