Phương Sử nói:
– Khu vực Lưỡng Giới Sơn vẫn nằm dưới quản hạt của tại hại, mạch khoáng nơi đây cũng là mạch khoáng dự trữ của Bắc Minh Huyền Cung, trước khi khai thác chính thức cũng thường có võ giả tán tu ở trong đó, nhưng thực lực thập phần có hạn. Về phần cảnh thịnh thế vài vạn năm trước là như thế nào, thì không thể biết được.
Bắc Minh Nguyên Hải nói:
– Nói như thế, Lưỡng Giới Sơn tuy là tán tu tụ tập, nhưng coi như cũng là một chỗ truyền thừa, chỉ có điều đã sớm đứt đoạn rồi.
Đoan Mộc Thương ngưng giọng nói:
– Đúng là như thế. Theo thiếp thân suy đoán, phương bố trí này, thậm chí có mười thời gian vạn năm, rất có khả năng là do cường giả Thần Cảnh lưu lại.
– Mười vạn năm.
Tất cả mọi người đều chán động, niên đại này cực kỳ mẫn cảm, bởi vì cường giả Thần Cảnh tuyệt tích, cơ bản cũng là bắt đầu từ lúc đó.
– Ha ha, có thể nhìn trộm Tiên Cung cường giả Thần Cảnh lưu lại, mặc dù là chết, cũng không uổng chuyến này rồi, ha ha.
Một người cười lên như điên, đúng là Tất Hạo Đãng. Mọi người nhìn lại, đều nhao nhao nhíu mày.
Thái Thúc Tà Đình dừng ở trên trời sao, nói:
– Tinh Cung hẳn là sắp rơi vào khu vực này, trùng hợp với tế đàn, từ đó khôi phục Lưỡng Giới Sơn nguyên vẹn, theo tốc độ hàng lâm thì đại khái còn cần nửa canh giờ nữa.
Bắc Minh Nguyên Hải nắm tay phải, đặt ở bên miệng ho nhẹ vài tiếng, nói:
– Khục khục, còn có nửa canh giờ, cũng đủ lâu rồi. Mọi người cũng tiện thương nghị một chút.
– Thương nghị?
Tất cả mọi người nhíu mày lại, thần sắc cả đám đều có chút quái dị.
Mục Chinh nói:
– Thương nghị cái gì?
– Ha ha.
Bắc Minh Nguyên Hải cười cười, nói:
– Lưỡng Giới Sơn trước kia tuy rằng từng huy hoàng, nhưng thời gian qua đi cảnh vật thay đổi, đã chôn vụi trong tro bụi. Hiện giờ mảnh địa giới này thuộc về Bắc Minh Huyền Cung, như vậy tòa Tinh Cung này tự nhiên cũng thuộc sở hữu Bắc Minh thế gia ta rồi.