Mọi người đều biến sắc, thoáng cái trở nên cực kỳ khó coi.
– Quả nhiên chết rồi.
Bắc Minh Nguyên Hải có chút gật đầu, lộ ra nụ cười âm lãnh:
– Nếu còn ai sợ chết thì có thể rời đi, hắc hắc.
Tất cả mọi người sắc mặt hơi trắng bệch, không người lên tiếng.
Đoan Mộc Thương nói:
– Mọi người không cần sợ hãi. Khu vực này dù có đáng sợ thế nào, cũng là do con người bố trí xuống. Hợp lực của mọ người ở đây, trong thiên hạ thật sự khó tìm địch thủ. Sợ hãi đều do không biết, đợi sau khi tất cả đều sáng tỏ rồi thì không có gì phải sợ nữa.
Mục Chinh cũng nói:
– Đúng vậy, nghe Vân thiếu nói như vậy, khống chế thi thể là một loại Hủ Thi Trùng, cái này cũng khiến cho lão phu nhớ tới một loại Khống Thi Thuật, sử dụng chính là Thi Cổ.
– Thi Cổ?
Lý Vân Tiêu nhướng mày, nói:
– Ý Mục Chinh đại nhân là, những hủ thi kia là có một người ở phía sau màn điều khiển toàn bộ sao?
Mục Chinh nói:
– Ngay từ đầu nhất định là như vậy. Nhưng lão phu cũng không cho rằng có người có thể sống ở chỗ này hơn mấy vạn năm, cho nên những Thi Cổ kia hiện giờ nhất định là tồn tại vô ý thức, chỉ công kích tùy ý và chiếm cứ thân thể người thôi.
Thái Thúc Tà Đình nói:
– Mục Chinh đại nhân không khỏi quá lạc quan rồi, vô luận như thế nào cũng không thể chủ quan, nhưng cũng không cần quá mức sợ hãi.
Đoan Mộc Thương nói:
– Đúng là như thế, tất cả mọi người nghỉ ngơi một chút cho tốt đi, giờ Tý sắp tới rồi.
Nói xong, nàng liền nhắm hai mắt lại, sừng sững trên không trung bất động, trên người thả ra một vầng sáng, lộ ra đoan trang mà thần thánh.
Mọi người cũng đều an tĩnh lại, bắt đầu điều tức.
Dưới tinh không huyền diệu, một mảnh tế đàn màu sắc cổ xưa, không gian yên lặng cho người một loại cảm giác an tường.