Rất nhiều võ giả trên tế đàn giật mình, nhao nhao phục hồi tinh thần lại trong tu luyện, nhìn lên bầu trời.
Không trung chậm rãi chấn động ra, lập tức hiện ra ba đạo thân ảnh, đúng nữ t* c*ng trang và hai lão giả trước kia.
Nữ t* c*ng trang lụa mỏng che mặt, đôi mắt lộ ra có chút lạnh như băng, toàn thân lộ ra một cổ khí chất đặc biệt, tựa hồ khiến người không cách nào nhìn thấu
Nàng một bước bước ra khỏi hư không, nói:
– Nguyên Hải đại nhân, đợi lâu.
Hai gã lão giả sau lưng cũng nhắm mắt theo đuôi, đi theo đằng sau nàng.
Bắc Minh Nguyên Hải cười nói:
– Có thể nghênh Thương đại nhân giá lâm, đợi lâu hơn cũng đáng. Không biết hai vị bằng hữu này là người phương nào, ta thấy bộ dáng đều là khí vũ phi phàm, mong rằng đại nhân giới thiệu một chút.
Lý Vân Tiêu nhìn qua, nữ t* c*ng trang kia tuy rằng che mặt, nhưng hắn liếc mắt đã nhận ra là Đoan Mộc Thương.
Mà trong hai gã khác lão giả khác vị lão giả áo bào trắng tóc bạc mặt hồng hào, khuôn mặt hồng nhuận phơn phớt kia hắn vậy mà cũng nhận ra, chính là một đời đại sư trận pháp.
Về phần tên còn thì không nhận ra, mặt đầy nếp nhăn, thần thái lại bướng bỉnh, phảng phất như không để người thiên hạ vào mắt, bộ dáng Duy Ngã Độc Tôn.
Tất cả võ giả trên tế đàn đều hội tụ ánh mắt đến trên người Đoan Mộc Thương, muốn đánh giá nữ tử hiếm thấy trong truyền thuyết này.
Tế đàn còn lại cũng thỉnh thoảng có người bay tới, cả khu vực đại bộ phận mọi người trên cơ bản đều đã tụ tới.
Đoan Mộc Thương chỉ vào lão giả áo bào trắng nói:
– Vị đại nhân này chính là một đời nhân tài trận đạo, Thái Thúc Tà Đình danh chấn thiên hạ.
– Cái gì, dĩ nhiên là hắn?
Tất cả mọi người lắp bắp kinh hãi, chuyển dời ánh mắt khỏi người Đoan Mộc Thương, đánh giá đến lão giả áo bào trắng kia.