Hai người Lý Vân Tiêu thiếu chút nữa đã ọe ra, trong cơ thể đều tuôn ra đế khí, ngăn cách lấy không khí ngoại giới.
Duẫn Ngôn kéo lấy khuôn mặt, nói:
– Sao thoáng cái đã biến thành như vậy, trước kia thần trí và tất cả của hắn vẫn rất bình thường mà.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu cũng lộ ra vẻ chán ghét, nói:
– Ngươi hỏi hắn một chút, tuy rằng bộ dáng thay đổi, nhưng thần trí chưa hẳn đã đổi.
Bạch Tử Phong sau khi thở ra một hơi, ngẩng đầu lên, hai con mắt hoàn toàn lộ ra ngoài, giống như dính lên trên mặt vậy, vòng vo vài cái, hé miệng, một đạo thanh âm trầm thấp mục nát truyền ra:
– Sinh cơ... Ta muốn sinh cơ..., các ngươi cho ta...
Duẫn Ngôn cảnh giác nói:
– Ngươi bây giờ là Bạch Tử Phong, hay là người khác?
Bạch Tử Phong chậm rãi di động thân thể, đi tới hai người nói:
– Bạch Tử Phong... Ta đương nhiên là Bạch Tử Phong..., vì cái gì... Vì cái gì ta thiên phú cao như vậy... Người đẹp trai như vậy... Trở nên mục nát lại chính là ta... Mà không phải các ngươi... Vì cái gì...
Lý Vân Tiêu và Duẫn Ngôn nhìn nhau một cái, đều sờ tóc, sửa sang lại trường bào một chút, ưỡn b* ng*c lên, cái cằm có chút ngửa lên
– Trả sinh cơ lại cho ta.
Một tiếng rống to truyền ra từ miệng Bạch Tử Phong, toàn bộ gương mặt càng trở nên đáng sợ.
“Phanh”
Thân thể Bạch Tử Phong nhoáng một cái, không khí bị trực tiếp áp bách, cả người hắn dùng tốc độ cực nhanh b*n r* ngoài, đánh ra một quyền.
Quyền tốc nhanh đến trực tiếp ma ra hỏa hoa, “Oanh” thoáng một phát đánh tới chỗ Duẫn Ngôn.
Hai người đã sớm có phòng bị, Duẫn Ngôn lập tức liền độn đỉ, trên nắm tay kình phong xoay chuyển, ngọn lửa văng khắp nơi, đánh tan tàn ảnh.
Con ngươi dính trên mặt Bạch Tử Phong đảo một vòng, nhìn lại Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu nhìn mặt hắn chỉ cảm thấy một hồi buồn nôn, không gian bốn phía lắc lư thoáng một phát, cả người trực tiếp thuấn di đi, sau một khắc đã rơi vào trên một cây ngọc thạch trên tế đàn.