Phó Cẩm Sơn ngẩng đầu lên, duỗi thẳng thân thể, có chút kiêng kị nói:
– Chuyện gì?
– Bảo ngươi tới thì ngươi cứ tới, nói nhảm nhiều như vậy làm gì?
Trong mắt một gã cường giả Bắc Minh thế gia lóe lên hàn quan, nghiêm nghị quát.
Sắc mặt Phó Cẩm Sơn lập tức chìm xuống, trong hai tròng mắt chớp động vẻ giận dữ, nhưng cũng không dám lên tiếng, mà ngẩng đầu nhìn qua Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu trong mắt b*n r* một chút hàn tinh, khóe môi nhếch lên vẻ châm chọc.
Gã cường giả kia giận tím mặt, đang muốn phát tác, lại bị Bắc Minh Nguyên Hải ngăn lại.
Bắc Minh Nguyên Hải dáng người cực gầy cực cao, hai hàng lông mày nghiêng nghiêng rủ xuống, đôi má vừa gầy lại vừa dài, khí chất càng vô cùng âm lãnh, chính là khí tức do quanh năm tu luyện hàn huyền chi khí gây nên.
Hắn khinh mạn đưa mắt lên nhìn, cao thấp đánh giá Lý Vân Tiêu vài lần, mí mắt có chút nhảy dựng, có chút động dung nói:
– Tiểu tử, ngươi là ai?
Lý Vân Tiêu cười lạnh một tiếng, đứng ở trên ngọc thạch trụ kia bất động:
– Liên quan gì đến ngươi?
– Làm càn ngươi có biết vị đại nhân trước mắt này là người phương nào không?
Tên cường giả lúc trước gầm lên, một bộ trách hắn có mắt không nhìn được Thái Sơn, lãnh ngạo nói:
– Vị đại nhân này chính là túc lão Bắc Minh Huyền Cung, Bắc Minh Nguyên Hải đại nhân
Hắn quát chói tai, vốn tưởng rằng đối phương tất nhiên sẽ giật mình, ngoan ngoãn xuống nhận sai.
Kết quả lại khiến mọi người ngạc nhiên, bộ dáng kia của đối phương thật giống như hoàn toàn chưa từng nghe qua Bắc Minh Nguyên Hải vậy.
Chỉ có Phó Cẩm Sơn sắc mặt đại biến, ánh mắt lộ ra vẻ mặt và ý sợ hãi.
Lý Vân Tiêu nói:
– Vậy ngươi có biết ta là ai không?
Người nọ sững sờ, nhíu mày nói:
– Không biết.
Trong mắt ngoại trừ hiếu kỳ ra, còn có khinh miệt không chút che dấu, thật giống như đang nói…, ngươi là cái thá gì vậy